Có những người ngồi cả buổi học không nói một câu. Rồi tới lúc Thầy điểm tên, cả lớp mới giật mình: hoá ra người im lặng nhất phòng lại là người đi xa nhất.
Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc là người như vậy. Tôi gặp anh ở Eagle Camp — cộng đồng học trò của Thầy Phạm Thành Long — qua không biết bao nhiêu lớp học chung. Và lần nào cũng thế: anh ngồi đó, lặng lẽ, ghi chép, quan sát. Ít nói tới mức có người tưởng anh khó gần. Nhưng Thầy thì thương anh lắm, nhắc tên anh hoài. Vì Thầy biết một điều mà người ngoài không thấy ngay: cái sự im lặng đó không phải rụt rè — đó là một người đang học bằng cả con người mình.

Cậu bé đào giun cho gà vịt ăn
Ít ai ngờ vị bác sĩ chỉn chu ấy lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Anh từng kể, có giai đoạn tuổi thơ anh đi đào từng con giun mang về cho gà vịt ăn, chỉ mong nhà có thêm một bữa cơm tươm tất hơn.
Năm 2007, anh đỗ vào Đại học Y Hà Nội. Với một cậu bé nhà nghèo, đó không đơn thuần là một tờ giấy báo trúng tuyển — đó là cánh cửa. Sáu năm sau, năm 2013, anh tốt nghiệp bác sĩ, đi qua hàng nghìn giờ trong phòng mổ và không biết bao nhiêu ca trực đêm.

Rồi anh chuyên sâu hơn mười năm về phẫu thuật tạo hình – thẩm mỹ. Làm việc, hợp tác ở những nơi như Bệnh viện Thẩm mỹ Kangnam, Đông Á, JT Angle, Phòng khám Thủy Tiên; được đào tạo nâng cao với chuyên gia Hàn, Mỹ, Pháp. Nếu dừng ở đó, anh đã là một bác sĩ thẩm mỹ thành công. Nhưng anh không dừng.
Bước ngoặt: “Sức khỏe là gốc rễ của nhan sắc”
Có một bài học làm anh trăn trở suốt nhiều năm làm nghề: nhiều người đẹp lên bên ngoài, nhưng lại thiếu đi sức khỏe nền tảng bên trong. Đẹp mà mệt. Đẹp mà yếu. Đẹp mà không đi được xa.
Anh nhận ra: “Sức khỏe là gốc rễ của nhan sắc.” Và thay vì chỉ dừng ở việc làm người ta đẹp hơn, anh mở rộng con đường của mình sang Y học dự phòng và Longevity — y học tuổi thọ. Anh tập trung vào một nhóm người mà xã hội hay bỏ quên: những người sau tuổi 40, bắt đầu âm thầm mất cơ, hụt sức, sợ té ngã, sợ tuổi già phụ thuộc.
“Bác sĩ không chỉ nói về sức khỏe — bác sĩ phải sống với sức khỏe mỗi ngày.” — Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc
Và anh sống đúng như thế thật. Đây mới là chỗ tôi phục anh nhất.
Một bác sĩ chạy Ironman
Bạn thử hình dung: một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng lại là vận động viên phong trào hoàn thành Ironman 70.3. Anh đã chạy Half Marathon 21km, rồi Full Marathon 42km ở giải Tiền Phong – Quảng Trị và VnExpress – Hải Phòng. Anh chinh phục Aquaman Hạ Long (bơi 2km – đạp 80km – chạy 21km), rồi Ironman 70.3 Đà Nẵng.
Anh không khuyên bệnh nhân điều gì mà bản thân anh không làm. Anh dặn người ta giữ cơ, tập kháng lực, ngủ đủ, ăn đủ đạm — thì chính anh, ngày nào cũng đặt cơ thể mình lên bàn cân của kỷ luật. Anh thực hành đúng những gì anh viết ra.
Tôi đọc tới dòng “Full Marathon 42km — giải Tiền Phong Quảng Trị” mà khựng lại. Vì tôi cũng đã chạy đúng giải đó, đúng 42km đó, trên đúng con đường nắng cháy đó. Hai thằng đàn ông, một người của đảo, một người của phòng mổ, hoá ra đã từng đổ mồ hôi trên cùng một cung đường mà không hề hẹn trước. Có những mối duyên nó lặng lẽ như vậy — mình chỉ nhận ra khi ngồi đọc lại đời nhau.
Điều tôi học được từ người ít nói nhất phòng
Ở Eagle Camp, tôi gặp nhiều người giỏi. Nhưng Chúc dạy tôi một điều mà không bài giảng nào dạy được: sự chịu khó không ồn ào.

Anh học hỏi và khám phá liên tục. Không phải kiểu học để khoe, để phát biểu cho Thầy thấy. Anh học kiểu của người thợ lành nghề — lặng lẽ mài, lặng lẽ làm, cho tới khi thành phẩm tự nó lên tiếng. Và cái sự dám của anh thì làm tôi nể thật sự: anh dám thử thách bản thân, đi thật xa cùng Thầy trên hành trình Tây Tạng hơn 60 ngày — trong khi chưa có xe, chưa đủ điều kiện, chưa có gì gọi là chắc chắn trong tay.

Sáu mươi ngày. Một người bận rộn với phòng mổ, với bệnh nhân, với những giải đấu — vậy mà dám gác lại tất cả để đi. Đi không phải vì đã sẵn sàng, mà vì tin rằng cứ đi rồi sẽ tới.
Tôi ngồi nghĩ về điều đó nhiều lắm. Vì tôi biết rõ cảm giác đứng trước một hành trình lớn mà trong tay chưa có đủ. Người ta hay đợi “đủ điều kiện” rồi mới đi. Còn những người như Chúc thì hiểu: điều kiện không có sẵn — nó được tạo ra dọc đường, bằng đúng cái sự dám bước chân đi.
Chuyện con cá lội ngược dòng
Ở Hòn Sơn quê tôi, mùa biển động, tôi hay ngồi nhìn ngư dân vá lưới bên hiên. Có ông chú lớn tuổi, tay chậm, mắt kém, nhưng đường kim mối chỉ vẫn đều tăm tắp. Tôi hỏi sao chú không nghỉ cho khỏe. Chú cười: “Nghỉ là tay nó cứng, chân nó yếu, rồi biển nó bỏ mình luôn con à.”
Câu nói quê mùa đó, hoá ra lại đúng y chang cái mà bác sĩ Chúc dành cả sự nghiệp để chứng minh bằng y khoa: cơ thể mình, mình không dùng thì mình mất. Không giữ thì nó teo. Người ngư dân giữ nghề bằng bản năng sinh tồn. Người bác sĩ giữ sức bằng khoa học. Nhưng cả hai đều đang làm một việc giống nhau — cưỡng lại cái quy luật rơi rụng của tuổi tác, mỗi ngày một chút.
“Cá lội ngược dòng — không phải để chứng tỏ, mà vì đó là đường về nhà.”
Chúc lội ngược dòng lão hóa. Tôi lội ngược dòng để giữ lấy cái đảo của mình. Đường khác nhau, nhưng cái gốc thì một.
Nếu bạn cũng đang lo mình yếu dần đi
Bác sĩ Chúc hôm nay dành phần lớn tâm sức để giúp người sau tuổi 40 — và cả những người con, người Việt kiều muốn cha mẹ mình khỏe mạnh, đi lại vững vàng, tự chủ khi về già.
Anh viết blog chia sẻ kiến thức phòng ngừa miễn phí. Anh biên soạn hẳn một ebook — “30 Dấu Hiệu Cảnh Báo Mất Cơ Sau Tuổi 40” — để bất kỳ ai cũng tự soi chiếu được mình và cha mẹ mình đang ở đâu. Và anh xây một chương trình 12 tuần “Khỏe Chân – Vững Bước” để đồng hành cùng người ta giữ đôi chân khỏe, bước đi vững.
👉 Đọc blog của bác sĩ Chúc: drchuc.com/blog 📗 Tải miễn phí ebook “30 Dấu Hiệu Mất Cơ Sau Tuổi 40”: ebook.drchuc.com/mat-co 📞 Zalo bác sĩ Chúc: 0947578088
Còn nếu bạn muốn cho cơ thể mình một chuyến “sạc lại” đúng nghĩa — hít gió biển, đi bộ trên cát, ăn hải sản tươi và ngủ một giấc thật sâu giữa tiếng sóng — thì cứ về đảo tôi chơi:
- 🐟 Hải Vị Giang Sơn — đặc sản biển đảo Hòn Sơn
- ⛵ Giang Cá Tour — về Hòn Sơn, sống khỏe kiểu người đảo
Người đi xa nhất thường là người nói ít nhất
Tôi vẫn nhớ hình ảnh anh ngồi cuối lớp Eagle Camp, im lặng ghi chép. Ngày ấy tôi chưa biết người đàn ông ít nói đó đã đi qua những gì, và còn định đi xa tới đâu.

Giờ thì tôi hiểu. Có những người ồn ào để người khác thấy mình đang đi. Và có những người như bác sĩ Chúc — cứ lặng lẽ bước, rồi một ngày ngoảnh lại, người ta mới thấy anh đã ở tận Tây Tạng, tận vạch đích Ironman, tận một con đường mà lúc bắt đầu chẳng ai dám chắc.
Biển không ồn ào khi nó sâu. Người cũng vậy.
Câu hỏi thường gặp về bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc
Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc là ai? Là bác sĩ chuyên ngành Phẫu thuật Tạo hình – Thẩm mỹ với hơn 15 năm trong y khoa, nay mở rộng sang Y học dự phòng và Longevity (y học tuổi thọ), tập trung giúp người sau tuổi 40 giữ cơ, giữ sức, sống khỏe và tự chủ. Anh cũng là vận động viên phong trào hoàn thành Ironman 70.3.
Bác sĩ Chúc giúp được gì cho người sau tuổi 40? Anh giúp phát hiện sớm nguy cơ mất cơ (sarcopenia), xây dựng thói quen tập luyện – dinh dưỡng – giấc ngủ đúng cách để giữ đôi chân khỏe, giảm nguy cơ té ngã, gãy xương và phụ thuộc khi về già.
Làm sao để kết nối với bác sĩ Chúc? Đọc blog tại drchuc.com/blog, tải ebook miễn phí “30 Dấu Hiệu Mất Cơ Sau Tuổi 40” tại ebook.drchuc.com/mat-co, hoặc nhắn Zalo 0947578088.
Điều gì khiến bác sĩ Chúc khác biệt? Anh không chỉ nói về sức khỏe — anh sống với sức khỏe mỗi ngày. Một bác sĩ thẩm mỹ nhưng hoàn thành Ironman, chạy full marathon, và thực hành đúng những gì anh khuyên bệnh nhân.
Những điều đọng lại
- Người ít nói nhất phòng đôi khi lại là người đi xa nhất — sự chịu khó không cần ồn ào.
- “Sức khỏe là gốc rễ của nhan sắc” — đẹp bền vững phải bắt đầu từ một cơ thể khỏe bên trong.
- Sau tuổi 40, cơ thể âm thầm mất cơ; giữ cơ – giữ sức chính là giữ sự tự chủ cho những năm về sau.
- Điều kiện không có sẵn — nó được tạo ra dọc đường, bằng chính sự dám bước chân đi (như hành trình Tây Tạng 60 ngày của anh).
- Bác sĩ đáng tin nhất là người sống đúng những gì mình khuyên người khác.
Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com

Để lại một bình luận