Cẩm nang Hòn Sơn cho doanh nhân: ăn gì, ở đâu, làm gì (đặc sản & điểm đến)

Cứ vài bữa lại có anh chị nhắn tôi một câu na ná nhau: “Giang ơi, tôi tính ra Hòn Sơn, mà ra đó ăn gì, ở đâu, làm gì hả Giang?” Hỏi vậy là phải lắm. Anh chị bận trăm việc, đâu có thời gian ngồi lục từng cái bài review trên mạng, mà review trên mạng nhiều khi cũng tô vẽ quá tay.

Cho nên tôi ngồi viết hẳn cái cẩm nang này, kể từ chỗ tôi đứng — người sống ở Hòn Sơn hơn 30 năm. Tôi nói đúng cái tôi biết: ăn món nào ngon, ngủ chỗ nào được, leo núi tắm biển ra sao, đi lại thế nào, và cả mấy cái dở của đảo để anh chị khỏi bỡ ngỡ. Đọc cái này xong là anh chị xách giỏ đi được. Người thật việc thật nói thật. Đọc với tôi vài phút nha.

Ra Hòn Sơn đi đường nào, mùa nào nên đi

Trước hết là chuyện đường đi, vì nhiều anh chị tưởng đảo xa lắm. Không xa đâu. Anh chị ra cảng Rạch Giá (Kiên Giang), lên tàu cao tốc, chừng 1 giờ 30 phút là cập bến Bãi Nhà của Hòn Sơn. Vậy thôi. Từ Sài Gòn xuống Rạch Giá đi xe hay máy bay tới Rạch Giá đều được, rồi từ cảng lên tàu.

Còn mùa nào nên đi, mùa nào nên tránh — cái này tôi nói theo kiểu dân biển cho anh chị nắm. Dân Hòn Sơn tụi tôi không chia bốn mùa như đất liền, mà chia ba mùa gió: mùa bấc, mùa chướng (trướng), mùa nam, tính theo âm lịch.

  • Mùa bấc và mùa chướng (khoảng từ tháng 9 âm tới hết tháng 3 âm) — trời đẹp, biển trong, ít mưa, hợp leo núi chụp hình. Nhưng anh chị lưu ý: giữa mùa bấc biển hay động, gió mạnh, tàu cao tốc đôi khi hoãn chuyến. Tàu chạy được tới cỡ gió cấp 5 cấp 6 thôi, mạnh hơn là nằm bờ.
  • Mùa nam (khoảng tháng 4 tới tháng 8 âm, tức mùa hè) — đông vui, đại trà. Mùa này vẫn ra đảo được vì đảo lớn che một mặt, mặt nam có sóng thì mặt bắc êm. Đầu mùa có mưa dầm.

Tôi khuyên thật lòng: nếu anh chị đi để nghỉ cho cái đầu nhẹ, ngắm cảnh, chụp hình — thì canh mùa biển êm, tránh mấy đợt biển động giữa bấc. Còn đi vào lúc giao mùa thì nhớ câu dân tôi hay nói “sáng trướng chiều nam”: sáng biển êm, qua chiều dễ nổi gió. Nên xếp mấy hoạt động ra khơi, ra bè vào buổi sáng cho chắc.

Một câu tôi muốn nói thẳng: biển không hứa hẹn với ai bao giờ. Trước khi đi, anh chị cứ hỏi trực tiếp người đón mình hoặc nhà tàu coi hôm đó biển ra sao. Đừng đặt cứng lịch rồi tới nơi mới biết tàu hoãn, kẹt lại mệt. Nếu anh chị muốn xem một chuyến ba ngày hai đêm xếp giờ giấc ra sao cho vừa nghỉ vừa làm được việc, tôi có viết hẳn một lịch trình chi tiết để tham khảo.

Ăn gì ở Hòn Sơn — đặc sản và mấy món tôi hay đãi khách

Tới phần vui nhất nè. Tôi hay nói với anh em: đường đến trái tim là đường đến bao tử. Ra đảo mà ăn không tới thì uổng cả chuyến. Đây là mấy thứ tôi tin anh chị nên thử.

Hải sản tươi vớt thẳng từ lồng bè. Cái này là số một. Tôi hay đưa anh em ra bè nổi Sea Mê của tôi, ngồi giữa biển, cá mực tôm vừa kéo lên từ lồng là nấu liền. Ăn ở bè có cái thú riêng: vừa ăn vừa nghe sóng, vừa cho cá ăn, nghe tôi kể chuyện ngư dân đi biển. Mấy món tôi hay đãi là cá mú sống chấm mù tạt, mực nang nướng ớt, tôm luộc nước dừa, nhum biển nướng mỡ hành. Tươi rói, ngọt nước, không có cái mùi đông lạnh gì hết.

Gà núi Ma Thiên Lãnh. Đây là huyền thoại của đảo, anh chị à. Trên núi có quán gà của anh Thành — gà thả tự nhiên, tự leo núi tự kiếm ăn mấy tháng trời, nuôi bằng cùi dừa với cỏ núi nên thịt chắc, ngọt, ít mỡ. Leo Ma Thiên Lãnh xong mệt bở hơi tai, ngồi ăn con gà nướng trên núi cao bốn trăm mấy thước, tôi nói thiệt là đã không gì bằng. Có điều quán này phải đặt trước một ngày vì gà còn sống trên núi, không sẵn. Anh chị nói người đón mình đặt giùm.

Khách hàng trải nghiệm ăn gà núi quán Thành

Cá cơm sữa rim — đặc sản Hải Vị Giang Sơn nhà tôi. Cái này là sản phẩm tôi làm, nói trước cho minh bạch. Cá cơm do chính bà con ngư dân Hòn Sơn cào đêm, rim đường, đóng gói — không phẩm màu, không chất bảo quản. Ăn với cơm nóng là hết sảy, mà mua về làm quà cũng gọn. Ngoài cá cơm còn có ghẹ sữa rim, mực sữa rim, tôm khô, mấy loại cá khô một nắng. Anh chị nào muốn mang chút biển đảo về cho vợ con thì ghé lấy.

sp05-02-ca-com-sua-rim

Ăn sáng kiểu đảo. Sáng ra anh chị làm tô bún cá, bún riêu, hay bún bò ở mấy quán ngoài chợ Bãi Nhà. Bình dân, đậm đà, ăn xong có sức leo núi. Cà phê thì đảo có mấy quán view biển ngắm hoàng hôn cũng chill lắm.

Tôi nói thật chuyện giá: hải sản trên đảo lên xuống theo mùa và con nước, mùa biển động khan hàng thì giá nhỉnh, mùa rộ thì rẻ. Cho nên tôi không ghi giá cứng ở đây làm gì, ghi xong nó đổi lại thành nói dối anh chị. Anh chị cứ hỏi giá trước khi gọi món cho yên tâm, người đảo thật thà, hỏi là nói.

Ở đâu trên đảo — và tôi nói thẳng: chưa có resort 5 sao

Chuyện ngủ nghỉ, tôi phải nói thật trước rồi anh chị tự quyết: Hòn Sơn chưa có resort 5 sao đâu nha. Không có hồ bơi vô cực, không có buffet sáng ba chục món, không có spa sang chảnh. Anh chị nào quen đi resort hạng sang thì biết trước để khỏi hụt hẫng.

Cái đảo có là mấy loại này:

  • Homestay và nhà nghỉ view biển — phổ biến nhất, rải khắp đảo. Phòng sạch sẽ, gần biển, chủ nhà thân thiện. Có chỗ làm theo kiểu xinh xắn để chụp hình, có chỗ mộc mạc bình dân.
  • Vài khách sạn nhỏ tầm trung — sạch, tiện nghi cơ bản, máy lạnh đầy đủ. Đủ cho anh chị nghỉ ngơi đàng hoàng, chứ không phải lều trại gì.

Đảo có mấy chục cơ sở lưu trú lớn nhỏ, nhiều lựa chọn theo túi tiền. Tôi không kể tên với giá cụ thể ở đây vì chỗ thì đầy phòng, chỗ thì hết, giá lại đổi theo mùa cao điểm thấp điểm. Anh chị nói tôi hoặc người đón mình một tiếng, tụi tôi xem chỗ nào còn phòng, hợp gu anh chị mà gợi ý, đặt giùm cho. Mùa hè cao điểm phòng dễ kín, anh chị nên đặt sớm.

Mà tôi nói thiệt lòng cái này: chính vì đảo chưa sang chảnh, nên mọi thứ nó thật và gần. Ở đây người ta đối với mình như người nhà chứ không phải khách với nhân viên. Mấy anh chị đi nhiều rồi sẽ thấy, cái ấm áp đó nhiều khi quý hơn cái sang. Đây là quan điểm của riêng tôi, anh chị nghe rồi tự cảm nhận.

Làm gì ở Hòn Sơn — điểm đến và mấy hoạt động đáng đồng tiền

Ra đảo rồi thì chơi gì? Tôi liệt kê mấy thứ tôi tin đáng nhất, theo đúng cái đảo này có.

Leo Ma Thiên Lãnh — đỉnh cao chừng 450 thước. Đây là điểm phải đi. Đường mòn chừng 3 cây số, có bậc thang, có đường sỏi. Leo mệt mà đã. Lên tới đỉnh là tới Sân Tiên — một tảng đá bằng phẳng, đứng đó nhìn ra biển trời mở gần như trọn vòng. Buổi sáng đón bình minh, buổi chiều ngắm hoàng hôn, chỗ này đẹp tới mức người ta đồn tiên nữ ngày xưa hạ phàm múa hát ở đây. Anh chị nhớ mang giày leo núi, đi sớm tránh nắng, mang đủ nước, và nên có người bản địa dẫn đường.

Tắm Suối Tiên. Suối nước ngọt duy nhất trên đảo, chảy từ đỉnh Ma Thiên Lãnh xuống Bãi Bàng. Leo núi xuống mệt, nhúng người vô dòng nước mát chảy qua đá, cái mệt nó tan hết. Đây là điểm nghỉ chân giữa đường rất hay.

Ra bè Sea Mê — trải nghiệm chiều sâu chứ không chỉ ăn. Tôi nói thật, ra bè không phải chỉ để ăn hải sản. Ở bè anh chị được tự tay bắt cá trong lồng, cho cá ăn, tắm biển ngay tại bè, lặn ngắm san hô, và ngồi nghe chuyện đời ngư dân thật. Cái này mấy anh chị làm ăn quanh năm trong phòng máy lạnh ra đây thấy lạ và thấm lắm. Trẻ con đi cùng thì khỏi nói, mê tít.

khách trải nghiệm chèo sup

Tắm biển, dạo bãi, ngắm hoàng hôn. Đảo có mấy bãi đẹp như Bãi Bàng, Bãi Bấc — bãi nào cũng có cái duyên riêng. Bãi Bấc là làng chài bình yên, ít khách, hoàng hôn đẹp. Sáng sớm anh chị ra Bãi Nhà coi tàu cá cập bến, ngư dân gỡ lưới phân loại cá ngay tại bến, mua hải sản tươi rồi nhờ chế biến tại chỗ — cái cảnh đó thành phố không có.

Con đường xuyên đảo và chợ đêm. Có con đường chừng 4 cây số quanh co qua núi nối Bãi Nhà với Bãi Bấc, view đẹp, mùa khô có cỏ lau vàng, đi xe máy dạo một vòng rất thích. Tối thì ghé khu chợ, ăn vặt hải sản, nhâm nhi cho biết không khí đảo về đêm.

Tâm linh. Anh chị nào thích trầm tĩnh thì ghé Đình Thần Lại Sơn, đền thờ Cá Ông ở Bãi Thiên Tuế. Nếu trúng dịp Lễ Nghinh Ông (rằm tháng 10 âm lịch) thì đó là lễ lớn nhất đảo, đáng xem.

Nếu anh chị tính dẫn cả đoàn doanh nghiệp ra đây vừa chơi vừa gắn kết, tôi có viết riêng cách tổ chức networking và team building ngay trên đảo — mấy hoạt động trên đây ghép lại thành một chuyến rất chất.

Mấy lưu ý thực dụng — nói trước cho khỏi bỡ ngỡ

Tôi nói mấy cái này không phải để anh chị nản, mà vì người thật việc thật phải nói thật. Biết trước thì chủ động.

  • Mang theo tiền mặt. Đảo ít cây ATM lắm, lại hay trục trặc. Anh chị rút sẵn tiền mặt từ đất liền cho chắc, ra đảo ăn uống mua sắm cho chủ động.
  • Sóng điện thoại vài chỗ yếu, nhất là khúc leo núi với mấy bãi khuất. Tôi lại thấy đây là cái hay — cái đầu anh chị được nghỉ, hết bị tin nhắn công việc dí. Nhưng nếu anh chị cần online làm việc thì chọn chỗ ở gần khu trung tâm cho sóng khỏe.
  • Canh thời tiết, nhất là mùa bấc. Biển động là tàu hoãn. Anh chị nên có lịch dự phòng, đừng đặt vé về sát giờ họp quan trọng. Hỏi nhà tàu trước ngày đi.
  • Chưa có resort 5 sao — như tôi nói ở trên, anh chị xác định tinh thần đi nghỉ kiểu mộc, gần gũi, chứ không phải sang chảnh tiện nghi.
  • Đi sớm, mang đồ gọn. Leo núi mang giày đế bám, mũ, nước. Đồ tắm, kem chống nắng đầy đủ.

Mấy cái “thiếu” đó, tôi viết kỹ hơn trong bài trụ “văn phòng giữa biển” — ở đó tôi giải thích vì sao chính cái mộc, cái thiếu tiện nghi của đảo lại hợp với người làm ăn đang cần một khoảng lặng để cái đầu nghỉ ngơi.

Vài câu anh chị hay hỏi tôi

Ra Hòn Sơn mất bao lâu, đi đường nào?
Ra cảng Rạch Giá, lên tàu cao tốc, chừng 1 giờ 30 phút là tới. Không xa như nhiều người tưởng đâu.

Đi mùa nào đẹp nhất?
Mùa biển êm, trời trong — thường là mùa bấc và chướng (trời đẹp ít mưa) lúc biển không động, hoặc mùa hè canh cấp gió nhẹ. Tránh mấy đợt biển động giữa bấc kẻo tàu hoãn. Cứ hỏi trực tiếp trước khi đi cho chắc.

Một mình hoặc hai vợ chồng đi được không, hay phải theo đoàn?
Đi được hết. Đi lẻ thì tự do, đi đoàn thì vui và gắn kết. Tùy anh chị.

Trên đảo có chỗ nào sang chảnh không?
Nói thật là chưa có resort 5 sao. Có homestay, nhà nghỉ, khách sạn nhỏ sạch sẽ tiện nghi cơ bản. Bù lại được cái mộc, cái gần, cái thật.

Tôi muốn vừa nghỉ vừa giải quyết chút việc thì có làm được không?
Được nha anh chị. Chọn chỗ ở gần trung tâm cho sóng khỏe, sáng sớm hoặc tối làm vài việc quan trọng, ban ngày leo núi tắm biển. Cái kiểu vừa nghỉ vừa làm đó tôi tả kỹ trong bài trụ. Còn lo “đi vắng thì ai lo công ty”, tôi cũng có một bài riêng về chuyện chuẩn bị hệ thống để anh chị đi mà lòng yên.

Mang được đặc sản gì về làm quà?
Cá cơm sữa rim, ghẹ sữa rim, mực sữa rim, tôm khô, cá khô một nắng — đồ Hải Vị Giang Sơn nhà tôi, gọn nhẹ, để được lâu. Anh chị ghé lấy hoặc nhắn tôi gửi.

ANH-03-san-pham-hai-vi-giang-son

Tác giả

Tôi là Lý Minh Giang, anh em hay gọi tôi là Giang Biển Đảo. Tôi sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn (Kiên Giang) hơn 30 năm rồi. Từng đó năm, tôi gây dựng hệ sinh thái du lịch biển đảo LAMOSE — tàu và bè Sea Mê đưa khách ra khơi, đặc sản Hải Vị Giang Sơn, rồi LAMOSE Tour. Tôi là người đón khách ra đảo bao năm nay, nên tôi hiểu Hòn Sơn từ con nước, ngọn gió, tới từng bãi, từng con dốc, từng quán ăn.

Cái cẩm nang này tôi viết từ trải nghiệm sống thật, không phải chép lại trên mạng. Chỗ nào tôi chắc thì tôi nói chắc, chỗ nào hay đổi (giá cả, phòng ốc, thời tiết) thì tôi khuyên anh chị hỏi trực tiếp — vì tôi không muốn ghi đại cho đẹp rồi anh chị tới nơi lại trật. Người thật, việc thật, nói thật.

Vậy thì — về nhà Giang chơi đã

Đọc tới đây mà anh chị thấy lòng mình muốn đi rồi, thì cứ cho mình một chuyến nha. Tôi không thích chữ “đón khách”, tôi thích nói “về nhà Giang chơi” hơn. Anh chị ra đây, tôi chỉ chỗ ăn ngon, chỉ chỗ ngủ được, dẫn leo núi tắm biển, kể chuyện đảo cho nghe — như đón người quen lâu ngày ghé nhà vậy thôi.

Muốn hỏi gì thêm, hay muốn tôi đặt giùm phòng, đặt giùm bữa ăn, sắp giùm lịch — anh chị cứ ghé lyminhgiang.com, hoặc tìm kênh @giangbiendao là gặp Giang. Cứ nhắn, người thật trả lời, không máy móc gì đâu.

Biển vẫn ở đó, đảo vẫn ở đó. Khi nào rảnh, khi nào mệt, cứ về nhà Giang. Đơn giản vậy thôi.

Đọc thêm trong cụm Doanh Nhân Về Đảo

Tags:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *