Có một cảnh tôi tin nhiều anh chị từng trải qua. Gần nửa đêm, anh ngồi ở góc quán cà phê quen hoặc còn nán lại cái bàn làm việc trong nhà, ly nước đã nguội từ lâu. Điện thoại vẫn rung. Một tin nhắn của nhân viên, một con số chưa khớp, một khách hàng nhắn lúc 11 giờ khuya. Anh trả lời. Rồi lại nhìn trần nhà, đầu không lúc nào chịu ngừng nghĩ về công ty. Người ngoài nhìn vào thấy anh thành đạt, đủ đầy. Chỉ có anh biết cái mệt thầm lặng trong ngực mình, cái mệt mà ít người dám nói ra — vì nói ra sợ người ta nghĩ mình yếu.
Tôi viết những dòng này không phải để khuyên anh trốn việc. Anh chị là người có trách nhiệm, có trốn cũng không trốn nổi đâu, tôi hiểu mà. Cái anh chị cần không phải là trốn — mà là một kiểu nghỉ khác. Một kiểu vừa nghỉ vừa làm, đổi chỗ để cái đầu nó nhẹ ra. Tôi gọi đó là doanh nhân nghỉ dưỡng Hòn Sơn — và tôi muốn kể anh chị nghe nó là gì, từ chính hòn đảo tôi sống hơn 30 năm. Đọc tiếp với tôi vài phút nha.

Anh không lười — anh đang kiệt, mà cứ tưởng mình phải cố thêm
Tôi để ý nhiều anh em doanh nhân hay tự trách mình một câu rất oan: “Dạo này mình lười quá.” Không đâu anh chị. Lười là khi mình còn sức mà không muốn làm. Còn anh chị thì ngược lại — sức cạn rồi mà vẫn ép mình làm tiếp. Đó không phải lười. Đó là kiệt. Hai cái đó khác nhau lắm nha.
Cái khổ của người làm chủ là không ai cho phép mình mệt, mà nặng nhất là chính mình không cho phép mình mệt. Sợ dừng lại một nhịp là bị xem là yếu, là thua người ta. Nên cứ cố thêm. Cố thêm một tháng, cố thêm một quý, cố thêm một năm. Cố tới lúc nào thì cơ thể nó tự bắt mình dừng.
Tôi nói thật lòng câu này, sau những gì tôi từng thấy: không phải đến khi nằm viện mình mới biết, cái giường đắt nhất thế gian — chính là cái giường bệnh. Lúc đó tiền nhiều cỡ nào cũng nằm đó nhìn trần nhà thôi.
Cho nên tôi mong anh chị nhớ giùm tôi một điều. Hãy sống như thể mình là báu vật của vợ con, chứ không phải cỗ máy kiếm tiền. Công ty thiếu anh chị vài bữa vẫn xoay được. Nhưng vợ con thì chỉ có một người để gọi là chồng, là cha. Nghỉ một nhịp không phải là thua. Đó là biết thương thân mình. Đơn giản vậy thôi nha anh chị.
“Văn phòng giữa biển” là gì — và vì sao retreat doanh nhân Hòn Sơn không phải trốn việc
Hiểu được cái kiệt rồi, giờ tôi kể anh chị nghe cái kiểu nghỉ tôi muốn nói nó ra làm sao. Anh chị hình dung vầy nha. Sáng sớm anh không mở mắt ra là cầm điện thoại nữa. Anh leo lên Sân Tiên trên đỉnh Ma Thiên Lãnh — chỗ này hay lắm, đứng đó ngắm được gần như trọn vòng, sáng đón bình minh, chiều ngắm hoàng hôn. Anh đứng đó nhìn mặt trời lên khỏi mặt biển, không tin nhắn, không cuộc gọi, chỉ có tiếng gió. Cái đầu anh tự nhiên nó giãn ra.
Tới trưa, anh mở laptop. Nhưng anh không làm trăm việc lặt vặt như ở nhà. Anh chỉ làm hai, ba việc quan trọng nhất — cái việc mà bình thường ở văn phòng anh cứ bị ngắt ngang hoài nên không làm tới nơi. Chiều thì anh leo núi cho đã cái chân, hoặc ra bè Sea Mê ngồi, ăn con hải sản tươi rói ngay trên bè. Ăn ngon thì cái đầu nó mới sáng ra được.
Đó là cái tôi gọi là “văn phòng giữa biển”, vừa nghỉ vừa làm. Đổi không gian thì chất lượng suy nghĩ với quyết định nó đổi theo. Cái này bên Âu, bên Mỹ người ta làm lâu rồi, tôi chỉ Việt hóa lại cho hợp doanh nhân Việt mình 35 đến 55 tuổi. Cho nên retreat doanh nhân Hòn Sơn không phải là trốn việc nha anh chị. Anh vẫn mang cái đầu ra biển. Chỉ là anh đổi chỗ, để làm những việc thật sự quan trọng cho tốt hơn thôi. Người thật việc thật nói thật.

“Đi vắng thì ai lo công ty?” — câu cây dừa trả lời thay tôi
Tới đây kiểu gì anh chị cũng hỏi tôi một câu: “Giang ơi, tôi mà đi vài bữa thì công ty sập mất.” Tôi nghe câu này nhiều rồi. Và tôi để cây dừa ngoài đảo trả lời thay tôi nha.
Anh chị để ý cây dừa coi. Nó đứng yên một chỗ, không chạy đi đâu hết, gió bão tới nó cũng chỉ cúi mình theo gió. Vậy mà năm nào nó cũng ra trái đều đều. Tại sao? Tại gốc rễ nó cắm sâu, cái thân nó tự nuôi được mình rồi. Nó đâu cần chủ vườn đứng canh từng ngày mới chịu ra trái.
Công ty của anh chị cũng vậy. Một hệ thống tốt, một đội ngũ tốt thì chủ vắng mặt vài ngày, cây vẫn ra trái, công ty vẫn chạy. Còn nếu anh chị đi có mấy bữa mà công ty đứng khựng lại — thì xin lỗi nha, đó mới đúng là cái cần sửa. Đó là dấu hiệu hệ thống đang gánh hết lên một mình anh, chứ không phải lý do để cả đời không dám nghỉ.
Tôi không hứa hẹn gì xa xôi với anh chị đâu. Tôi chỉ nói thật: thử rời ra vài ngày, anh sẽ nhìn rõ công ty mình đang đứng bằng cái gì. Đôi khi đứng xa một chút mới thấy được cái gần. Đơn giản vậy thôi.
Nói thật: đảo này sóng yếu vài chỗ, ít ATM, chưa có resort 5 sao
Để tôi nói thẳng với anh chị mấy cái dở của Hòn Sơn trước, để lát ra đảo khỏi bỡ ngỡ nha.
Một, sóng điện thoại có vài chỗ yếu, nhất là khúc leo núi hay mấy bãi khuất. Hai, đảo ít cây ATM lắm — tôi khuyên anh chị mang sẵn tiền mặt từ đất liền cho chắc. Ba, mùa Bấc biển động, tàu cao tốc đôi khi hoãn chuyến, mình phải canh thời tiết. Bốn, ở đây chưa có resort 5 sao sang chảnh, không có hồ bơi vô cực hay bữa sáng buffet ba chục món gì đâu.
Tôi nói mấy cái đó ra không phải để anh chị nản. Tôi nói vì người thật việc thật phải nói thật. Anh chị tin một người dám kể cái dở hơn hay một nơi chỉ khoe cái hay, đúng không?
Nhưng anh chị để ý nè: chính mấy cái “thiếu” đó lại là thứ một người làm ăn đang cần mà không biết. Sóng yếu vài chỗ — nghĩa là cái đầu anh chị được nghỉ, hết bị tin nhắn công việc dí. Không sang chảnh — nên mọi thứ thật và gần, người ta đối với nhau như người nhà chứ không phải khách với nhân viên. Ít tiện nghi — nên mình quay về với biển, với núi, với chính mình.
Tôi không tô vẽ cho đảo đẹp hơn nó vốn có. Tôi chỉ kể đúng nó là gì, rồi để anh chị tự quyết. Đơn giản vậy thôi.
Về nhà Giang chơi: vì sao 2 ngày 1 đêm trên đảo bằng chục buổi cà phê xã giao
Tôi không thích chữ “đón khách”. Tôi thích nói là “về nhà Giang chơi” hơn.
Ý tôi vậy nè: anh chị ra Hòn Sơn không phải mua một gói dịch vụ lạnh lùng, có người dạ vâng rồi xong. Tôi đón anh chị như đón người quen lâu ngày ghé nhà — chỉ chỗ ăn ngon, kể chuyện đảo, ngồi xuống nói chuyện thật. Ấm áp, gần gũi, vậy thôi.
Mà anh chị biết không, chỗ gắn kết người với người nhanh nhất là cái bàn ăn. Tôi hay đưa anh em ra bè nổi Sea Mê, ngồi giữa biển ăn hải sản tươi vừa kéo lên. Đường đến trái tim là đường đến bao tử mà — ngồi chung mâm, gắp cho nhau miếng mực, người ta tự nhiên mở lòng.

Tôi tin một điều: khi mấy người làm ăn ngồi với nhau 2 ngày 1 đêm trên đảo — ăn cùng, leo núi cùng, không vest không name card — thì cái mình thu được hơn cả chục buổi cà phê xã giao ở phố. Ở phố mình bắt tay, trao card, nói dăm câu rồi ai về nhà nấy. Ở đảo, mình sống chung mấy bữa, thấy nhau lúc mệt lúc cười, niềm tin nó khác hẳn.
Tôi sống theo tinh thần cho đi để nhận lại. Tôi không hứa anh chị về là có liền hợp đồng nha. Tôi chỉ tin: cho nhau thời gian thật, sự thật lòng thật, thì mối quan hệ chất lượng tự khắc tới. Người thật, việc thật.
Khi cái đầu được nghỉ: doanh nhân chữa lành không phải chữa bệnh
Tôi hay nghe chữ “chữa lành”, nên để tôi nói rõ tôi hiểu nó thế nào, kẻo anh chị hiểu lầm.
Chữa lành ở đây không phải chữa bệnh đâu nha. Tôi không phải bác sĩ, đảo không phải bệnh viện, ra đây không thay được thuốc men hay điều trị gì hết. Cái tôi muốn nói gọn lại là: cho cái đầu và cái thân của anh chị được NGHỈ và TÁI TẠO. Vậy thôi.

Anh chị làm ăn cả năm, đầu lúc nào cũng quay như chong chóng. Ra đảo, ngắt khỏi cái guồng đó vài bữa. Sáng leo Ma Thiên Lãnh, lên tới đỉnh cao chừng 450 thước, gió biển thổi, mệt mà đã. Chiều ngồi Sân Tiên ngắm hoàng hôn, trời nước mở ra gần như trọn vòng. Rồi tắm Suối Tiên, nước mát chảy qua đá. Mấy lúc đó cái đầu nó tự lắng xuống.
Lạ lắm anh chị à: nhiều việc lúc ở phố nghĩ hoài không ra, ra đảo ngồi không lại tự thấy đường. Nhiều quyết định hay tới đúng lúc mình NGỪNG cố, chứ không phải lúc mình ép.
Mà tôi nói thật, đảo không phải phép màu nha. Ra đây không tự nhiên hết mệt hay giải được mọi bài toán đâu. Đảo chỉ cho anh chị một khoảng lặng — còn câu trả lời, vẫn là chính anh chị tìm ra. Tôi chỉ dẫn đường tới khoảng lặng đó thôi.
Tác giả là ai — và khái niệm “văn phòng giữa biển” này đến từ đâu

Tôi là Lý Minh Giang, anh em hay gọi tôi là Giang Biển Đảo. Tôi sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn (Kiên Giang) hơn 30 năm rồi. Từng đó năm, tôi gây dựng hệ sinh thái du lịch biển đảo LAMOSE — tàu và bè Sea Mê, đặc sản Hải Vị Giang Sơn, rồi LAMOSE Tour. Nói thẳng ra, tôi là người đón khách ra đảo bao năm nay, nên tôi hiểu Hòn Sơn từ con nước, ngọn gió, tới từng bãi, từng con dốc.
Còn cái khái niệm “vừa nghỉ vừa làm”, “văn phòng giữa biển” này, tôi nói thật cho minh bạch: nó vốn phổ biến bên Âu – Mỹ, người ta gọi là workation. Tôi không phát minh ra nó. Tôi chỉ gom góp lại, rồi Việt hóa cho doanh nhân Việt mình ở tuổi 35–55 — dựa trên đúng những gì tôi sống và trải qua ở đảo này.
Nên những gì tôi viết trong bài, là từ trải nghiệm sống thật, không phải lý thuyết suông nha anh chị. Người thật, việc thật, nói thật.
Vài câu anh chị hay hỏi tôi (kể cả chuyện team building Hòn Sơn)
Ra Hòn Sơn đi bằng đường nào, mất bao lâu?
Anh chị ra cảng Rạch Giá, lên tàu cao tốc, chừng 1 giờ 30 là tới đảo. Không xa xôi như nhiều người tưởng đâu nha.
Đi mùa nào đẹp, mùa nào nên tránh?
Nên tránh cao điểm mùa Bấc — khoảng tháng 10 tới tháng 2-3 âm lịch, biển động, tàu dễ hoãn, kẹt lại cũng mệt. Còn lại mùa biển êm thì cứ ra, trời trong nước xanh, đẹp lắm.
Đoàn doanh nhân, team building Hòn Sơn thì làm được gì?
Nhiều thứ chơi được nha anh chị: leo Ma Thiên Lãnh (đỉnh chừng 450m), lên Sân Tiên ngắm bình minh với hoàng hôn gần như 360°, ra bè nổi Sea Mê ăn hải sản tươi, rồi ngồi lại nói chuyện thật với nhau. Một chuyến team building Hòn Sơn kiểu vậy, gắn kết hơn ngồi phòng họp nhiều.
Sóng điện thoại, ATM trên đảo thế nào?
Tôi nói thật: vài chỗ sóng hơi yếu, ATM cũng ít. Anh chị nhớ mang theo tiền mặt cho chủ động nghe. Biết trước thì không bỡ ngỡ.
Vậy thì — về nhà Giang chơi đã
Nếu đọc tới đây mà anh chị thấy mình trong bài này — thấy mình cần một chỗ để dừng lại, thở một hơi cho ra hồn — thì thử cho mình một chuyến đi nha. Tôi không ép, không hứa hẹn ra đảo là đổi đời gì hết. Tôi chỉ mời anh chị: về nhà Giang chơi đã, rồi tính.
Muốn nói chuyện với tôi, anh chị ghé lyminhgiang.com, hoặc tìm kênh @giangbiendao là gặp Giang. Cứ nhắn, người thật trả lời, không máy móc gì đâu.
Còn nếu anh chị muốn đào sâu thêm, tôi để sẵn mấy nhánh đọc tiếp đây:
– Còn nếu anh chị thắc mắc một chuyến 3 ngày 2 đêm vừa nghỉ vừa làm thì đi đứng ra sao, đọc tiếp bài Lịch trình chi tiết 3 ngày 2 đêm vừa nghỉ vừa làm ở Hòn Sơn.
– Còn nếu anh chị tính dẫn cả đoàn, đọc tiếp bài Cách tổ chức một buổi networking và team building doanh nhân ngay trên đảo.
– Còn nếu anh chị lo “mình đi vắng thì công ty ai lo”, đọc tiếp bài Đi vắng mà công ty vẫn chạy — chuẩn bị hệ thống trước khi rời bàn làm việc.
– Còn nếu anh chị chỉ muốn biết ăn gì, ở đâu, làm gì, đọc tiếp bài Cẩm nang Hòn Sơn — ăn gì, ở đâu, làm gì (đặc sản và điểm đến).
Biển vẫn ở đó, đảo vẫn ở đó. Khi nào mệt quá, cứ về nhà Giang. Đơn giản vậy thôi.

Để lại một bình luận