Nguyễn Hồng Ngọc, tình đồng học Eagle Camp và những kết nối rất người giữa hành trình trưởng thành

Có những mối quan hệ không đến từ làm ăn hay lợi ích. Chúng đến từ việc cùng học trong một môi trường khắc nghiệt, cùng chịu áp lực, cùng ăn một bữa cơm giản dị sau giờ học và cùng chia sẻ những câu chuyện rất đời mà nếu không đủ tin nhau, người ta sẽ không bao giờ nói ra.

Với tôi, Nguyễn Hồng Ngọc là một người như thế.

Nguyễn Hồng Ngọc giới thiệu sách
Nguyễn Hồng Ngọc giới thiệu sách

Gặp nhau trong Eagle Camp, nơi kỷ luật tạo nên chiều sâu

Chúng tôi gặp nhau trong cộng đồng Eagle Camp, cùng học kinh doanh trong môi trường đào tạo cực kỳ kỷ luật của Phạm Thành Long. Ở đó, không có chỗ cho sự hời hợt. Mỗi người đều phải đối diện với giới hạn của chính mình, cả về thể lực lẫn tinh thần.

Trong môi trường ấy, con người ta rất dễ bộc lộ bản chất thật. Ai sống tử tế sẽ càng rõ nét, ai chỉ mang chiếc mặt nạ sẽ sớm lộ ra. Nguyễn Hồng Ngọc, với tôi, là một người hiện diện rất tự nhiên, không ồn ào, không phô trương, nhưng khiến người khác cảm thấy an tâm khi ở gần.

Những bữa cơm sau giờ học và sự tinh tế rất đàn bà

Sau những giờ học căng thẳng, những buổi rèn luyện đến mệt nhoài, chúng tôi thường ngồi lại với nhau trong những bữa cơm rất giản dị. Không phải tiệc tùng, không phải xã giao. Chỉ là ăn để hồi sức và nói chuyện để nhẹ lòng.

Ngọc rất tâm lý. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi khi chia sẻ đều rất vừa đủ. Những câu chuyện của cô nhẹ nhàng, không phán xét, biết cách kết nối anh em lại với nhau. Có những lúc, chỉ cần nghe Ngọc nói vài câu, không khí đã dịu lại, ai cũng thấy mình được lắng nghe.

Có lẽ đó là bản năng của một người làm tâm lý lâu năm, nhưng cũng là sự ấm áp rất thật của một người phụ nữ từng trải.

Nguyễn Hồng Ngọc học tập cùng cồng đồng Eagle Camp
Nguyễn Hồng Ngọc học tập cùng cồng đồng Eagle Camp

Khi Thanh Hóa có biển và câu chuyện về quê tôi

Trong một lần trò chuyện, tôi kể với Ngọc về cuộc sống gắn với biển đảo, về nơi tôi đang sinh sống, về những ngày biển lặng, những buổi sáng kéo lưới và cảm giác bình yên rất khác so với phố thị. Ngọc lắng nghe rất chăm chú.

Cô cười và nói rằng Thanh Hóa cũng có biển. Trong ánh mắt ấy có một niềm tự hào rất nhẹ, rất quê hương. Khi nghe tôi kể về biển đảo, Ngọc không chỉ vui cho tôi, mà còn vui vì thấy trong đội ngũ của mình có những người đang sống và làm việc gắn với thiên nhiên, với những giá trị nguyên bản.

Những bài học về con cái và sự trưởng thành từ bên trong

Có những lúc, giữa những buổi học và sinh hoạt chung, Ngọc chia sẻ với tôi những góc nhìn rất sâu về con cái. Không phải lý thuyết, mà là sự cảm thông. Cô giúp tôi nhìn lại cách mình phản ứng, cách mình lắng nghe và cách mình trưởng thành hơn trong vai trò làm cha.

Không có lời khuyên nào mang tính áp đặt. Chỉ là những câu hỏi rất nhẹ, nhưng đủ để tôi tự soi lại chính mình. Tôi hiểu rằng, trưởng thành không chỉ nằm ở kinh doanh hay tài chính, mà còn ở cách ta đối diện với những người thân yêu nhất.

Nguyễn Hồng Ngọc tại LTM 21 BNI tại Hạ Long
Nguyễn Hồng Ngọc tại LTM 21 BNI tại Hạ Long

Món quà nhỏ giữa những đêm học đến khuya

Có một kỷ niệm rất nhỏ, nhưng với tôi lại rất đáng nhớ. Trong những ngày học và làm bài tập đến tận khuya, tôi mang theo ít cá cơm sữa rim – món đặc sản quê tôi – để mọi người ăn cho tỉnh táo.

Khi đưa cho Ngọc, tôi không nghĩ gì nhiều. Chỉ là một món ăn quen thuộc, giản dị. Nhưng Ngọc rất cảm động. Cô nói rằng, trong môi trường học tập căng thẳng như vậy, một món quà nhỏ mang hương vị quê nhà lại khiến người ta thấy ấm áp đến lạ.

Đôi khi, tình cảm không nằm ở giá trị vật chất, mà nằm ở việc mình nghĩ đến nhau trong những lúc mệt nhất.

Lời hứa chân tình về một chuyến đi biển đảo

Ngọc từng nói với tôi, bằng một giọng rất thật, rằng có dịp cô sẽ đến thăm biển đảo quê tôi. Không phải để du lịch cho biết, mà để tận mắt nhìn biển, tận tay bắt những con cá tươi rói và cảm nhận cuộc sống mà tôi vẫn kể.

Với tôi, đó là một lời hứa rất đẹp. Không cần hẹn ngày cụ thể. Chỉ cần biết rằng, giữa những người từng cùng học, cùng ăn, cùng chia sẻ những đêm dài mệt mỏi, vẫn còn đó những sợi dây kết nối rất bền.

Hòn Sơn và những cuộc gặp không cần vội

Hòn Sơn là nơi như thế. Một nơi không thúc giục, không ồn ào, chỉ đủ yên để người ta ngồi xuống, ăn một bữa cơm cá tươi và kể lại những câu chuyện đã đi qua.

Tôi tin rằng, nếu một ngày Ngọc đến đó, chúng tôi sẽ không nói nhiều về công việc hay thành tích. Chỉ cần ngồi nhìn biển, nhắc lại những ngày Eagle Camp, những bữa cơm sau giờ học và món cá cơm sữa rim ăn lúc khuya là đã đủ.

Hòn Sơn nhìn từ trên cao
Hòn Sơn nhìn từ trên cao

Lời kết: những mối quan hệ làm nên hành trình

Nguyễn Hồng Ngọc, với tôi, không chỉ là một chuyên gia tâm lý hay một người đồng học trong Eagle Camp. Cô là một người bạn, một người kết nối, một người giúp tôi hiểu rằng trưởng thành là khi ta biết sống chậm lại, biết cảm thông và biết giữ gìn những mối quan hệ tử tế.

Trong hành trình kinh doanh và cuộc sống, có thể chúng ta sẽ đi rất xa. Nhưng chính những người đã từng ngồi cùng mâm, chia sẻ cùng nhau những câu chuyện rất đời, mới là những người khiến hành trình ấy trở nên đáng nhớ.

Và tôi tin rằng, một ngày nào đó, giữa biển trời Hòn Sơn, lời hứa ấy sẽ được thực hiện – rất tự nhiên, rất đời, như chính cách mà chúng tôi đã gặp và đồng hành cùng nhau.

Xem thêm nhiều Doanh Nhân thành công khác và nhận được nhiều bài học giá trị

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *