Có những người dù nhỏ tuổi hơn mình, nhưng lại khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều. Không phải vì họ nói hay hơn, mà vì cách họ sống, cách họ làm và cách họ giữ được sự nhất quán giữa gia đình và sự nghiệp.
Với tôi, Nguyễn Thị Bình là một người như vậy. Dù là người em trong cộng đồng, nhưng những gì Bình làm và cách Bình trưởng thành khiến tôi thực sự học hỏi được rất nhiều.

Gia đình – nền tảng của mọi quyết định lớn
Điều đầu tiên tôi nhìn thấy ở Bình không phải là doanh thu triệu đô hay danh hiệu đối tác chiến lược. Mà là cách chị đặt gia đình ở vị trí trung tâm.
Tên gọi BaBinh Alvara đã nói lên điều đó. “Ba” là tên chồng chị – biểu tượng của sự đồng hành. Hai người cùng xây dựng doanh nghiệp, cùng vượt qua khó khăn, cùng chịu áp lực và cùng gánh trách nhiệm. Không tách rời, không “mạnh ai nấy làm”, mà là cùng kiến tạo.
Là mẹ của bốn người con, Bình không che giấu những xung đột giữa làm chủ doanh nghiệp và làm mẹ. Nhưng chị không chọn hi sinh một bên để giữ bên còn lại. Chị chọn cách xây hệ thống để có thời gian cho gia đình.
Và đây là bài học đầu tiên tôi rút ra: nếu không có hệ thống, người chủ sẽ mãi là người làm thuê cho chính doanh nghiệp của mình.

Phát triển kinh doanh từ nền tảng kế toán – tài chính vững chắc
Xuất phát điểm của Bình là học kế toán doanh nghiệp. Sau đó liên thông lên Cử nhân Kế toán tại Đại học Mở Hà Nội. Với nhiều người, kế toán chỉ là một chuyên ngành. Nhưng với chị, đó là nền tảng để hiểu dòng tiền, hiểu chi phí và hiểu bản chất tăng trưởng.
Khi cùng chồng đồng sáng lập BBParrot và BBAnts tại Campuchia, Bình không chỉ nghĩ đến việc bán được bao nhiêu hợp đồng. Chị nghĩ đến việc hệ thống có bền không, quy trình có rõ không, đội ngũ có đủ năng lực không.
Từ một doanh nghiệp phụ thuộc vào người sáng lập, chị từng bước tái cấu trúc: phân vai rõ ràng, xây quy trình, đào tạo nội bộ, kiểm soát chất lượng. Kết quả là gần 80 nhân sự được tạo việc làm ổn định, phần lớn là người Khmer bản địa.
Tôi nhìn điều đó và tự hỏi: trong lĩnh vực du lịch và đặc sản biển đảo, mình đã xây hệ thống đủ tốt chưa, hay vẫn đang dựa quá nhiều vào sự có mặt của chính mình?

Tinh thần học hỏi không ngừng
Điều khiến tôi nể Bình không chỉ là thành công, mà là tinh thần học tập trọn đời. Chị tham gia cộng đồng Eagle Camp của Phạm Thành Long, rèn kỷ luật nội tâm, tư duy hệ thống và khả năng lãnh đạo.
Không dừng lại ở đó, chị còn học đầu tư tại Singapore để mở rộng tư duy tài chính toàn cầu. Học về kiến tạo dòng tiền, về tự do tài chính, về kế hoạch hưu sớm. Không phải để khoe bằng cấp, mà để quản trị tốt hơn doanh nghiệp và gia đình.
Dù đã là doanh nhân thành công tại Campuchia, chị vẫn tham gia cộng đồng BNI với tinh thần cho đi và kết nối. Trong vai trò Chủ tịch chapter BNI Reachsei, chị dẫn dắt cộng đồng doanh nhân chính trực và bài bản.
Tôi là Chủ tịch một chapter khác, và chính Bình đã góp ý thẳng thắn cho tôi rất nhiều. Từ cách xây dựng văn hóa chapter, đến cách vận hành doanh nghiệp. Những góp ý ấy không dễ nghe, nhưng rất cần thiết.
Là người em, nhưng nhiều lúc chị lại là người thầy.

Áp dụng bài học vào du lịch và đặc sản biển đảo
Tôi làm du lịch và kinh doanh đặc sản tại Hòn Sơn. Biển đẹp, đặc sản ngon – đó là lợi thế tự nhiên. Nhưng nếu chỉ dựa vào lợi thế tự nhiên, thì rất khó đi xa.
Từ Bình, tôi học được ba điều quan trọng:
Thứ nhất, phải xây hệ thống. Không thể để mọi thứ phụ thuộc vào cảm xúc hay sự có mặt của mình. Quy trình phục vụ khách, quy trình bảo quản đặc sản, quy trình chăm sóc sau bán – tất cả phải rõ ràng.
Thứ hai, phải hiểu tài chính. Dòng tiền trong du lịch rất dễ biến động theo mùa. Nếu không kiểm soát tốt chi phí và tái đầu tư hợp lý, doanh nghiệp sẽ mỏng manh trước biến động.
Thứ ba, phải học cách kể câu chuyện. Bình từng nói với tôi rằng sản phẩm của tôi rất tốt, nhưng cần để nhiều người biết đến hơn. Trong ngành quảng cáo, chị hiểu rõ giá trị của truyền thông đúng cách.
Biển không thể tự nói rằng mình đẹp. Người làm du lịch phải kể câu chuyện đó một cách chân thật và nhất quán.

Một lời hứa bên biển
Bình rất thích hương vị biển đảo. Mỗi lần nói về đặc sản quê tôi, chị luôn hào hứng và đưa ra những lời khuyên tích cực. Có một lời hứa giản dị: một ngày sẽ cùng gia đình đến Hòn Sơn để trải nghiệm trọn vẹn.
Tôi tin rằng chuyến đi ấy không chỉ là du lịch. Đó sẽ là cuộc gặp giữa hai hành trình – một hành trình xây hệ thống kinh doanh tại Campuchia và một hành trình xây giá trị từ biển đảo.
Lời kết – học hỏi không phân biệt tuổi tác
Nguyễn Thị Bình nhỏ tuổi hơn tôi. Nhưng trong nhiều khoảnh khắc, chị xứng đáng để tôi học hỏi.
Học cách đặt gia đình làm nền tảng.
Học cách xây hệ thống thay vì ôm việc.
Học cách mở rộng tư duy tài chính và đầu tư dài hạn.
Học cách kiên trì với giá trị mình tin tưởng.
Và trên hành trình kinh doanh du lịch và đặc sản biển đảo, tôi hiểu rằng: muốn đi xa, không thể chỉ dựa vào thiên nhiên ưu đãi. Phải có tư duy, có hệ thống và có tinh thần học hỏi như cách Bình đã làm.
Có lẽ, điều đáng quý nhất không phải là ai thành công hơn ai. Mà là chúng ta đủ khiêm tốn để học từ nhau – dù người đó là em mình, nhưng lại là tấm gương về kỷ luật, gia đình và phát triển bền vững.


Để lại một bình luận