Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/www/lyminhgiang.com/wp-includes/load.php:23) in /home/www/lyminhgiang.com/wp-includes/feed-rss2.php on line 8
Giang biển đảo Archives - LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo https://lyminhgiang.com/tag/giang-bien-dao/ Khám phá Hòn Sơn cùng Giang Biển Đảo - Tour, Đặc sản, Khách sạn LAMOSE Thu, 16 Jul 2026 03:48:36 +0000 vi hourly 1 https://lyminhgiang.com/wp-content/uploads/2026/02/cropped-z7276778890983_a3d257ed528774797f1a825a7857ff8e-e1770748460883-32x32.jpg Giang biển đảo Archives - LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo https://lyminhgiang.com/tag/giang-bien-dao/ 32 32 Nguyễn Đức Tốt: Từ Đứa Trẻ Theo Cha Đi Biển Đến CEO Yimex https://lyminhgiang.com/nguyen-duc-tot/ https://lyminhgiang.com/nguyen-duc-tot/#respond Sat, 04 Jul 2026 14:33:06 +0000 https://lyminhgiang.com/?p=811 Nguyễn Đức Tốt, từ đứa trẻ 11 tuổi theo cha đi biển đến CEO phân bón Yimex, người chọn làm ngọn hải đăng dẫn đường cho hàng ngàn bạn trẻ khởi nghiệp nông nghiệp.

The post Nguyễn Đức Tốt: Từ Đứa Trẻ Theo Cha Đi Biển Đến CEO Yimex appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Sáu giờ chiều Nha Trang, chiếc xe lăn bánh về hướng Sài Gòn. Người cầm lái là một anh doanh nhân vừa cùng tôi lội biển, chơi dù lượn, ăn hải sản trên nhà hàng nổi suốt mấy ngày trước đó. Anh không để tôi bắt xe khách. Anh chở tôi về tận thành phố bằng chiếc xe riêng của mình. Trên suốt chặng đường hơn 400 cây số đó, tôi mới thật sự hiểu con người ngồi bên cạnh. Tên anh là Nguyễn Đức Tốt, mà anh em trong nghề hay gọi vui là Tốt “Phân Bón”.

Doanh nhân Nguyễn Đức Tốt, CEO Yimex, chuyên sản xuất phân bón
Nguyễn Đức Tốt, CEO Yimex, người được anh em gọi vui là Tốt “Phân Bón”.

Có những người bạn mà bạn quý ngay từ cái bắt tay đầu tiên. Cũng có những người bạn phải đi cùng nhau một quãng đường dài, ngồi im lặng bên nhau đủ lâu, mới thấy hết cái tử tế bên trong. Tốt thuộc kiểu thứ hai. Và câu chuyện của anh, tôi nghĩ, đáng để kể lại cho những ai đang loay hoay ở vạch xuất phát của đời mình.

Cả hành trình đó, tôi cũng ngồi kể lại trong một tập podcast ngắn. Bạn có thể bấm nghe giọng thật của anh em tôi, rồi đọc tiếp câu chuyện bên dưới:

Đứa trẻ 11 tuổi ngoài khơi và giấc mơ đổi đời

Nguyễn Đức Tốt sinh năm 1990 ở một vùng quê ven biển Quảng Nam, nay là thành phố Đà Nẵng. Năm 11 tuổi, cái tuổi mà nhiều đứa trẻ còn ham chơi, Tốt đã theo cha ra biển đánh bắt hải sản. Cha anh thức dậy lúc hai, ba giờ sáng, lênh đênh trên chiếc thuyền nhỏ không mái che, chịu cái nắng gắt gần 40 độ giữa trưa, có ngày ướt như chuột lột giữa những cơn mưa bất chợt, rồi trở về khi trời đã xế chiều.

Chính giữa những buổi trưa cháy da đó, trong đầu đứa trẻ ấy đã cài vào một câu: lớn lên, mình sẽ không làm cái nghề vất vả như cha. Nhưng biển không chỉ lấy đi. Biển cũng cho. Cái nắng, cái mưa, cái đói của những chuyến ra khơi đã tôi luyện cho Tốt một thứ mà sau này không trường lớp nào dạy được: sự lì lợm, sự bền bỉ, và khả năng chịu đựng những ngày dài mà không than.

Học hết cấp ba, anh khăn gói vào Sài Gòn, học Cao đẳng Quản trị Kinh doanh. Ra trường, như bao đứa trẻ tỉnh lẻ khác, anh làm đủ nghề để bám trụ lại thành phố: phục vụ nhà hàng, nghiên cứu thị trường, môi giới bất động sản, bán hàng trong siêu thị. Không việc nào là nhẹ. Nhưng anh cứ đi, cứ thử, cứ ngã rồi đứng dậy.

Đến năm 2015, anh lấy vợ, có con, và bắt đầu làm đại diện thương mại cho một công ty phân bón lớn, phụ trách chăm sóc khách hàng ở các tỉnh miền Tây. Có ngày anh chạy xe máy hơn 200 cây số, băng qua Cần Thơ, Hậu Giang, Vĩnh Long, Kiên Giang, nắng đổ trên lưng áo. Đó là những năm anh học nghề bằng chính đôi chân và bánh xe của mình, hiểu cây, hiểu đất, hiểu bà con nông dân cần gì.

Nhưng bốn năm trôi qua, anh dừng lại nhìn. Hai vợ chồng và đứa con gái nhỏ vẫn ở trong căn nhà trọ chưa tới 15 mét vuông, trong một con hẻm ở quận Tân Bình. Mình phải thay đổi, không thể để vợ con sống mãi như thế này. Đêm nào anh cũng trằn trọc như thế. Cái nghèo không đáng sợ bằng cái cảm giác cố gắng mãi mà mọi thứ vẫn đứng yên.

Sáu tháng tiêu hết tiền tiết kiệm để làm một điều đúng

Chính những đêm không ngủ ấy đẩy Tốt đến một quyết định đổi cả đời: anh nghỉ làm thuê, tự khởi nghiệp phân bón của riêng mình.

Thời gian đầu vô cùng khó. Vốn ít, sản phẩm mới chưa có lợi thế cạnh tranh, anh phải chấp nhận cho các đại lý mới nợ để giữ mối. Sáu tháng đầu, anh gần như tiêu sạch số tiền tiết kiệm gom góp của bao nhiêu năm đi làm. May mắn là vợ anh khi ấy có một công việc ổn định, đủ để gia đình nhỏ sống qua ngày trong lúc anh gồng mình dựng nghiệp.

Rồi mọi thứ dần vững. Giấc mơ ngày còn nhỏ, có một công việc kinh doanh của riêng mình, có nhà ở thành phố, có chiếc xe hơi, anh đều làm được ở tuổi 30. Hôm nay, anh sống cùng gia đình ở TP.HCM, còn nhà máy sản xuất của Yimex đặt tại Khu công nghiệp Thái Hòa, Long An, nơi những mẻ phân bón dạng bột, dạng nước ra đời mỗi ngày, cung cấp cho cây ăn trái, cây công nghiệp, rau màu khắp cả nước.

Nguyễn Đức Tốt thăm vườn sầu riêng, kiểm tra cây trồng
Tốt “Phân Bón” thăm vườn, kiểm tra cây trồng cùng nhà phân phối.

Công ty của anh đứng trên ba chữ: Chất lượng, Đổi mới, Bền vững. Có nhà máy, có dây chuyền, có địa chỉ rõ ràng, có giấy phép lưu hành, với Tốt, đó là những cái nền bắt buộc phải có trước khi nói bất cứ điều gì về sản phẩm. Bởi anh hiểu, ai bán phân cũng nói phân mình tốt; điều làm nên khác biệt là bạn có dám minh bạch nguồn gốc để bà con nông dân tin hay không.

Nhưng điều khiến tôi nể Tốt không nằm ở nhà máy hay danh sách đối tác. Nó nằm ở câu anh hay nói với người mới:

“Bạn không cần hàng trăm triệu để khởi sự. Chỉ cần dám bắt đầu với chưa tới chục thùng hàng, và bắt đầu bằng điều đúng đắn.” Nguyễn Đức Tốt

Tôi nghe câu đó mà giật mình. Bởi cái rào cản lớn nhất của người muốn khởi nghiệp chưa bao giờ là tiền. Nó là nỗi sợ. Và Tốt, hơn ai hết, hiểu nỗi sợ đó, vì tám năm trước anh cũng đứng đúng chỗ ấy, cũng từng nghĩ muốn làm chủ thì phải có nhà máy tiền tỷ, phải ôm lô hàng vài trăm triệu, và rồi chùn bước.

Người chọn quay lại làm ngọn hải đăng

Có một chi tiết ở Tốt mà tôi quan sát rất kỹ: anh không giữ con đường cho riêng mình. Anh quay lại dẫn đường.

Đối tượng anh chọn đồng hành không phải nông dân, mà là những bạn trẻ từng đi làm sale, có nghề, có va chạm thị trường, có khát khao, nhưng loay hoay mãi vì không có người dẫn đường. Sau ba năm, năm năm làm công ăn lương, cuộc sống vẫn thế. Họ muốn có một thương hiệu phân bón của riêng mình để thoát khỏi cuộc chiến cạnh tranh về giá, nhưng sợ. Sợ phải mở nhà máy, sợ ôm lô hàng lớn, sợ không biết bắt đầu từ đâu và không ai chỉ.

Tốt gỡ đúng những nỗi sợ đó. Anh sản xuất, gia công, để bạn trẻ chỉ cần bắt đầu nhỏ mà vẫn có sản phẩm mang tên mình, có thương hiệu của riêng mình. Anh không chỉ bán phân, anh trao cả một lối đi: cách ra sản phẩm, cách vận hành, cách dựng thương hiệu, cách bước những bước đầu tiên mà không vấp ngã như anh từng vấp.

Anh kể tôi nghe về Phạm Đức Thiện, con của một chủ cửa hàng phân thuốc nông nghiệp. Thiện đứng giữa hai ngã đường: nối nghiệp gia đình bán phân thuốc, hay tự dựng một cái gì đó lớn hơn cho riêng mình. Sau quá trình đi học phát triển bản thân, Thiện khao khát bước ra, nhưng chưa biết đi thế nào. Hai anh em chơi với nhau, tương tác, tư vấn, hỗ trợ. Tốt định hướng cho Thiện thành lập công ty, làm một thương hiệu riêng. Và giờ, hai anh em đang hợp tác thật, Yimex sản xuất, Thiện phân phối các sản phẩm phân bón ấy ra thị trường. Một người đi trước, dắt tay một người đi sau. Đúng tinh thần Cho là Nhận mà tôi vẫn tâm niệm suốt bao năm ở Hòn Sơn.

Tôi hỏi Tốt: giữa muôn vàn thứ để khởi nghiệp, sao lại chọn phân bón? Anh cười, nói đó là cái duyên nghề. Nhưng tôi biết, đằng sau chữ “duyên” ấy là cả một quãng đời đã đi qua: từ đứa trẻ đi biển, đến anh sale chạy 200 cây số mỗi ngày, đến người cha trằn trọc trong căn trọ 15 mét vuông. Anh chọn phân bón vì anh hiểu nó tới tận gốc rễ. Và anh chọn giúp người trẻ vì anh nhìn thấy chính mình của tám năm trước trong ánh mắt họ.

Nguyễn Đức Tốt về đích IRONMAN 140.6 tại Đà Nẵng
Khoảnh khắc Nguyễn Đức Tốt dang tay về đích IRONMAN 140.6 tại Đà Nẵng.

Cái kỷ luật để đi đường dài đó, Tốt rèn trên đường chạy. Ít ai biết, anh từng là một người rất tự ti, luôn nghĩ mình sức khỏe yếu, từ nhỏ không dám chơi bất kỳ môn thể thao nào. Cho đến khi anh gặp Thầy Phạm Thành Long, người cho anh niềm tin rằng giới hạn không nằm ở thể chất, mà nằm ở niềm tin ta dành cho chính mình. Anh chọn chạy bộ, môn thể thao đơn giản nhất nhưng đòi hỏi kỷ luật và kiên trì nhất.

Và nó thay đổi hoàn toàn con người anh. Từ cự ly Marathon Tiền Phong Quảng Trị 42km trong 3 giờ 50 phút, đến Ultra Trail Hà Giang 50km, VMM Sapa 100km, rồi Ultra Trail Cao Bằng 160km, cuộc chiến hai đêm ba ngày giữa rừng núi Tây Bắc. Và tấm ảnh anh dang tay về đích IRONMAN 140.6 tại Đà Nẵng, cự ly khắc nghiệt nhất của môn ba môn phối hợp, là minh chứng cho một điều anh hay nói: anh không chạy vì thành tích, anh chạy để rèn ý chí. Với Tốt, đường chạy và thương trường là một. Kỷ luật luyện tập chính là kỷ luật làm việc. Vượt giới hạn cá nhân cũng chính là cách anh mở rộng giới hạn của doanh nghiệp.

Hai người con của biển, gặp nhau trên bờ

Tôi và Tốt học chung cộng đồng Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long. Vừa rồi, anh em cùng học một khóa huấn luyện năm ngày tại Nha Trang, từ 29/6 đến 3/7. Đó là những ngày căng não, học về tư duy, về marketing, về cách phát triển chính doanh nghiệp của mình.

Nguyễn Đức Tốt cùng anh em Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long
Nguyễn Đức Tốt cùng anh em Eagle Camp, nơi tôi và anh quen nhau.

Học xong, chúng tôi kéo nhau ra biển. Dù lượn. Ca nô. Những trò chơi giữa biển xanh cát trắng nắng vàng của Nha Trang. Rồi một bữa tiệc hải sản trên nhà hàng nổi, nơi những câu chuyện cứ thế tuôn ra, anh em càng nói càng thấy gần. Cái khung cảnh mà nếu bạn từng thấy, bạn sẽ hiểu vì sao dân Eagle Camp gắn bó đến vậy: không phải vì cùng học một lớp, mà vì cùng dám đẩy mình qua giới hạn.

Nhưng cái làm tôi thấy gần Tốt nhất không phải mấy trò chơi biển. Đó là lúc ngồi trên xe anh chở về Sài Gòn, hai anh em nói chuyện gia đình. Anh có ba đứa con. Tôi cũng ba đứa con. Cả hai đều mê vận động, mê leo núi. Và cả hai đều là con của biển.

Tôi lớn lên ở Hòn Sơn. Mười tuổi tôi ra đảo, thấm cái vị mặn của gió, thấy cha ông mình mỗi sáng đẩy ghe ra khơi, chiều kéo lưới về, mắt dõi theo con nước. Tốt lớn lên bên biển Quảng Nam, mười một tuổi đã ngồi trên thuyền cha giữa nắng cháy. Hai đứa trẻ ở hai vùng biển khác nhau, cùng một quyết tâm rời chiếc thuyền vất vả của cha. Để rồi khi trưởng thành, cả hai đều mang biển trong máu theo cách riêng. Tốt sống ở Sài Gòn, nhưng mỗi lần ra biển tập luyện, rèn mình, anh như trở về với gốc gác. Tôi về hẳn với Hòn Sơn để dựng LAMOSE.

“Sóng nào rồi cũng dạy ta cách lái thuyền.”

Người đi biển ở quê tôi hiểu câu đó tới tận xương. Không ai xin được biển lặng. Người ta chỉ có thể học cách lái con thuyền của mình qua từng con sóng. Tốt là vậy. Mỗi cú ngã trên thương trường, mỗi cây số trên đường ultra trail, mỗi lô hàng cho nợ những ngày đầu, đều là một con sóng dạy anh lái vững hơn. Và đến lượt anh, anh dạy lại người sau cách đọc con nước.

Điều tôi mang về từ Nguyễn Đức Tốt

Ngồi trên xe hôm đó, tôi nghĩ về công việc của mình ở Hòn Sơn. Tôi làm đặc sản biển, làm tour, làm tàu, và tôi cũng đang cố dắt tay bà con trên đảo, các bạn trẻ ở quê, để họ không phải bỏ xứ đi làm ăn xa. Nghe Tốt kể chuyện đồng hành với người mới, tôi thấy chúng tôi đang làm cùng một việc, chỉ khác cái nghề: biến trải nghiệm khổ của mình thành con đường bớt khổ cho người đi sau.

Đó là bài học tôi mang về, và nó thay đổi cách tôi nhìn về chính LAMOSE. Người ta hay nghĩ thành công là leo lên cao rồi rút thang. Tốt làm ngược lại, anh leo lên rồi thả thang xuống. Anh minh bạch nhà máy, minh bạch giấy phép, để người mới tin mà bước theo. Anh viết cả một cuốn cẩm nang, đặt mục tiêu đồng hành hàng chục ngàn bạn trẻ, không phải để giữ họ lệ thuộc, mà để họ tự đứng được trên đôi chân mình. Tôi tin đó mới là kiểu thành công đáng để kể lại.

👉 Nếu bạn đang khao khát khởi nghiệp nông nghiệp mà chưa biết bắt đầu từ đâu, hãy kết nối với anh Nguyễn Đức Tốt: nguyenductot.com, nơi anh chia sẻ cuốn cẩm nang “28 Ngày Khởi Nghiệp Kinh Doanh Phân Bón” cùng hành trình đồng hành 10.000 bạn trẻ.

Còn nếu bạn muốn một lần đứng giữa biển đảo để nghe lòng mình chậm lại, như cách anh em tôi đã gắn kết ở Nha Trang, thì mời bạn về Hòn Sơn với tôi:

Gia đình Nguyễn Đức Tốt cùng ba con gái
Gia đình nhỏ của Nguyễn Đức Tốt, ba cô con gái, điểm chung thú vị giữa tôi và anh.

Tốt “Phân Bón”, cái tên nghe như một câu đùa, nhưng đằng sau nó là một đứa trẻ từng ngồi trên thuyền cha giữa biển, học cách không bỏ cuộc. Có người đi qua giông bão rồi im lặng cất nó đi. Có người đi qua giông bão rồi quay lại thắp đèn cho kẻ đang lênh đênh. Bạn muốn làm người nào?

Câu hỏi thường gặp (FAQ)

Nguyễn Đức Tốt là ai?

Nguyễn Đức Tốt (sinh 1990, quê Quảng Nam, nay là Đà Nẵng) là CEO Công ty Yimex, chuyên sản xuất và gia công phân bón. Anh được biết đến với biệt danh Tốt “Phân Bón” và là người đồng hành cho các bạn trẻ khởi nghiệp trong ngành nông nghiệp.

Nguyễn Đức Tốt kinh doanh gì và ở đâu?

Anh sản xuất, gia công phân bón dạng bột và dạng nước. Anh sống tại TP.HCM, còn nhà máy sản xuất của Yimex đặt tại Khu công nghiệp Thái Hòa, Long An. Anh cũng giúp các bạn trẻ có kinh nghiệm sale xây dựng thương hiệu phân bón riêng để làm đại lý, nhà phân phối.

Làm sao để kết nối với Nguyễn Đức Tốt?

Bạn có thể tìm anh tại website nguyenductot.com và tham khảo cuốn cẩm nang “28 Ngày Khởi Nghiệp Kinh Doanh Phân Bón”.

Nguyễn Đức Tốt và Lý Minh Giang quen nhau thế nào?

Cả hai cùng học trong cộng đồng Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long, và vừa cùng dự một khóa huấn luyện năm ngày tại Nha Trang (29/6 đến 3/7), sau đó cùng nhau trải nghiệm biển Nha Trang.

Những điều đọng lại

  • Rào cản lớn nhất của khởi nghiệp là nỗi sợ, không phải tiền. “Chỉ cần dám bắt đầu với chưa tới chục thùng hàng, và bắt đầu bằng điều đúng đắn.”
  • Khó khăn tuổi thơ là vốn liếng. Những chuyến ra khơi cùng cha đã tôi luyện cho Tốt sự bền bỉ mà không trường lớp nào dạy.
  • Kỷ luật thể thao là kỷ luật kinh doanh. Từ Marathon đến IRONMAN 140.6, mỗi cây số là một lần rèn ý chí.
  • Thành công đẹp nhất là leo lên rồi thả thang xuống, quay lại dẫn đường cho người đi sau.
  • Sóng nào rồi cũng dạy ta cách lái thuyền. Không ai xin được biển lặng; ta chỉ có thể học cách lái vững hơn.

Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo, sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE.

Trang chủ: lyminhgiang.com

The post Nguyễn Đức Tốt: Từ Đứa Trẻ Theo Cha Đi Biển Đến CEO Yimex appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/nguyen-duc-tot/feed/ 0
Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chúc — Người Sống Với Sức Khỏe Mỗi Ngày https://lyminhgiang.com/bac-si-nguyen-xuan-chuc/ https://lyminhgiang.com/bac-si-nguyen-xuan-chuc/#respond Thu, 02 Jul 2026 17:43:41 +0000 https://lyminhgiang.com/?p=794 Chân dung bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc — bác sĩ thẩm mỹ, vận động viên Ironman, người tôi gặp ở Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long. Một người ít nói mà đi rất xa.

The post Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chúc — Người Sống Với Sức Khỏe Mỗi Ngày appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Có những người ngồi cả buổi học không nói một câu. Rồi tới lúc Thầy điểm tên, cả lớp mới giật mình: hoá ra người im lặng nhất phòng lại là người đi xa nhất.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc là người như vậy. Tôi gặp anh ở Eagle Camp — cộng đồng học trò của Thầy Phạm Thành Long — qua không biết bao nhiêu lớp học chung. Và lần nào cũng thế: anh ngồi đó, lặng lẽ, ghi chép, quan sát. Ít nói tới mức có người tưởng anh khó gần. Nhưng Thầy thì thương anh lắm, nhắc tên anh hoài. Vì Thầy biết một điều mà người ngoài không thấy ngay: cái sự im lặng đó không phải rụt rè — đó là một người đang học bằng cả con người mình.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc — bác sĩ thẩm mỹ và y học tuổi thọ
Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc — hơn 15 năm y khoa, nay theo đuổi y học dự phòng và Longevity

Cậu bé đào giun cho gà vịt ăn

Ít ai ngờ vị bác sĩ chỉn chu ấy lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Anh từng kể, có giai đoạn tuổi thơ anh đi đào từng con giun mang về cho gà vịt ăn, chỉ mong nhà có thêm một bữa cơm tươm tất hơn.

Năm 2007, anh đỗ vào Đại học Y Hà Nội. Với một cậu bé nhà nghèo, đó không đơn thuần là một tờ giấy báo trúng tuyển — đó là cánh cửa. Sáu năm sau, năm 2013, anh tốt nghiệp bác sĩ, đi qua hàng nghìn giờ trong phòng mổ và không biết bao nhiêu ca trực đêm.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc trong phòng mổ
Hàng nghìn giờ trong phòng mổ — hơn 10 năm chuyên sâu phẫu thuật tạo hình thẩm mỹ

Rồi anh chuyên sâu hơn mười năm về phẫu thuật tạo hình – thẩm mỹ. Làm việc, hợp tác ở những nơi như Bệnh viện Thẩm mỹ Kangnam, Đông Á, JT Angle, Phòng khám Thủy Tiên; được đào tạo nâng cao với chuyên gia Hàn, Mỹ, Pháp. Nếu dừng ở đó, anh đã là một bác sĩ thẩm mỹ thành công. Nhưng anh không dừng.

Bước ngoặt: “Sức khỏe là gốc rễ của nhan sắc”

Có một bài học làm anh trăn trở suốt nhiều năm làm nghề: nhiều người đẹp lên bên ngoài, nhưng lại thiếu đi sức khỏe nền tảng bên trong. Đẹp mà mệt. Đẹp mà yếu. Đẹp mà không đi được xa.

Anh nhận ra: “Sức khỏe là gốc rễ của nhan sắc.” Và thay vì chỉ dừng ở việc làm người ta đẹp hơn, anh mở rộng con đường của mình sang Y học dự phòng và Longevity — y học tuổi thọ. Anh tập trung vào một nhóm người mà xã hội hay bỏ quên: những người sau tuổi 40, bắt đầu âm thầm mất cơ, hụt sức, sợ té ngã, sợ tuổi già phụ thuộc.

“Bác sĩ không chỉ nói về sức khỏe — bác sĩ phải sống với sức khỏe mỗi ngày.” — Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc

Và anh sống đúng như thế thật. Đây mới là chỗ tôi phục anh nhất.

Một bác sĩ chạy Ironman

Bạn thử hình dung: một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng lại là vận động viên phong trào hoàn thành Ironman 70.3. Anh đã chạy Half Marathon 21km, rồi Full Marathon 42km ở giải Tiền Phong – Quảng Trị và VnExpress – Hải Phòng. Anh chinh phục Aquaman Hạ Long (bơi 2km – đạp 80km – chạy 21km), rồi Ironman 70.3 Đà Nẵng.

Anh không khuyên bệnh nhân điều gì mà bản thân anh không làm. Anh dặn người ta giữ cơ, tập kháng lực, ngủ đủ, ăn đủ đạm — thì chính anh, ngày nào cũng đặt cơ thể mình lên bàn cân của kỷ luật. Anh thực hành đúng những gì anh viết ra.

Tôi đọc tới dòng “Full Marathon 42km — giải Tiền Phong Quảng Trị” mà khựng lại. Vì tôi cũng đã chạy đúng giải đó, đúng 42km đó, trên đúng con đường nắng cháy đó. Hai thằng đàn ông, một người của đảo, một người của phòng mổ, hoá ra đã từng đổ mồ hôi trên cùng một cung đường mà không hề hẹn trước. Có những mối duyên nó lặng lẽ như vậy — mình chỉ nhận ra khi ngồi đọc lại đời nhau.

Điều tôi học được từ người ít nói nhất phòng

Ở Eagle Camp, tôi gặp nhiều người giỏi. Nhưng Chúc dạy tôi một điều mà không bài giảng nào dạy được: sự chịu khó không ồn ào.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc ghi chép học tập
Người ít nói nhất phòng — học hỏi và khám phá liên tục, lặng lẽ mà bền bỉ

Anh học hỏi và khám phá liên tục. Không phải kiểu học để khoe, để phát biểu cho Thầy thấy. Anh học kiểu của người thợ lành nghề — lặng lẽ mài, lặng lẽ làm, cho tới khi thành phẩm tự nó lên tiếng. Và cái sự dám của anh thì làm tôi nể thật sự: anh dám thử thách bản thân, đi thật xa cùng Thầy trên hành trình Tây Tạng hơn 60 ngày — trong khi chưa có xe, chưa đủ điều kiện, chưa có gì gọi là chắc chắn trong tay.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc trên hành trình Tây Tạng cùng Thầy Phạm Thành Long
Dám đi xa — hành trình Tây Tạng hơn 60 ngày cùng Thầy Phạm Thành Long

Sáu mươi ngày. Một người bận rộn với phòng mổ, với bệnh nhân, với những giải đấu — vậy mà dám gác lại tất cả để đi. Đi không phải vì đã sẵn sàng, mà vì tin rằng cứ đi rồi sẽ tới.

Tôi ngồi nghĩ về điều đó nhiều lắm. Vì tôi biết rõ cảm giác đứng trước một hành trình lớn mà trong tay chưa có đủ. Người ta hay đợi “đủ điều kiện” rồi mới đi. Còn những người như Chúc thì hiểu: điều kiện không có sẵn — nó được tạo ra dọc đường, bằng đúng cái sự dám bước chân đi.

Chuyện con cá lội ngược dòng

Ở Hòn Sơn quê tôi, mùa biển động, tôi hay ngồi nhìn ngư dân vá lưới bên hiên. Có ông chú lớn tuổi, tay chậm, mắt kém, nhưng đường kim mối chỉ vẫn đều tăm tắp. Tôi hỏi sao chú không nghỉ cho khỏe. Chú cười: “Nghỉ là tay nó cứng, chân nó yếu, rồi biển nó bỏ mình luôn con à.”

Câu nói quê mùa đó, hoá ra lại đúng y chang cái mà bác sĩ Chúc dành cả sự nghiệp để chứng minh bằng y khoa: cơ thể mình, mình không dùng thì mình mất. Không giữ thì nó teo. Người ngư dân giữ nghề bằng bản năng sinh tồn. Người bác sĩ giữ sức bằng khoa học. Nhưng cả hai đều đang làm một việc giống nhau — cưỡng lại cái quy luật rơi rụng của tuổi tác, mỗi ngày một chút.

“Cá lội ngược dòng — không phải để chứng tỏ, mà vì đó là đường về nhà.”

Chúc lội ngược dòng lão hóa. Tôi lội ngược dòng để giữ lấy cái đảo của mình. Đường khác nhau, nhưng cái gốc thì một.

Nếu bạn cũng đang lo mình yếu dần đi

Bác sĩ Chúc hôm nay dành phần lớn tâm sức để giúp người sau tuổi 40 — và cả những người con, người Việt kiều muốn cha mẹ mình khỏe mạnh, đi lại vững vàng, tự chủ khi về già.

Anh viết blog chia sẻ kiến thức phòng ngừa miễn phí. Anh biên soạn hẳn một ebook — “30 Dấu Hiệu Cảnh Báo Mất Cơ Sau Tuổi 40” — để bất kỳ ai cũng tự soi chiếu được mình và cha mẹ mình đang ở đâu. Và anh xây một chương trình 12 tuần “Khỏe Chân – Vững Bước” để đồng hành cùng người ta giữ đôi chân khỏe, bước đi vững.

👉 Đọc blog của bác sĩ Chúc: drchuc.com/blog 📗 Tải miễn phí ebook “30 Dấu Hiệu Mất Cơ Sau Tuổi 40”: ebook.drchuc.com/mat-co 📞 Zalo bác sĩ Chúc: 0947578088

Còn nếu bạn muốn cho cơ thể mình một chuyến “sạc lại” đúng nghĩa — hít gió biển, đi bộ trên cát, ăn hải sản tươi và ngủ một giấc thật sâu giữa tiếng sóng — thì cứ về đảo tôi chơi:

Người đi xa nhất thường là người nói ít nhất

Tôi vẫn nhớ hình ảnh anh ngồi cuối lớp Eagle Camp, im lặng ghi chép. Ngày ấy tôi chưa biết người đàn ông ít nói đó đã đi qua những gì, và còn định đi xa tới đâu.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc cùng bạn bè Eagle Camp
Cùng anh em Eagle Camp — cộng đồng học trò của Thầy Phạm Thành Long

Giờ thì tôi hiểu. Có những người ồn ào để người khác thấy mình đang đi. Và có những người như bác sĩ Chúc — cứ lặng lẽ bước, rồi một ngày ngoảnh lại, người ta mới thấy anh đã ở tận Tây Tạng, tận vạch đích Ironman, tận một con đường mà lúc bắt đầu chẳng ai dám chắc.

Biển không ồn ào khi nó sâu. Người cũng vậy.

Câu hỏi thường gặp về bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc

Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc là ai? Là bác sĩ chuyên ngành Phẫu thuật Tạo hình – Thẩm mỹ với hơn 15 năm trong y khoa, nay mở rộng sang Y học dự phòng và Longevity (y học tuổi thọ), tập trung giúp người sau tuổi 40 giữ cơ, giữ sức, sống khỏe và tự chủ. Anh cũng là vận động viên phong trào hoàn thành Ironman 70.3.

Bác sĩ Chúc giúp được gì cho người sau tuổi 40? Anh giúp phát hiện sớm nguy cơ mất cơ (sarcopenia), xây dựng thói quen tập luyện – dinh dưỡng – giấc ngủ đúng cách để giữ đôi chân khỏe, giảm nguy cơ té ngã, gãy xương và phụ thuộc khi về già.

Làm sao để kết nối với bác sĩ Chúc? Đọc blog tại drchuc.com/blog, tải ebook miễn phí “30 Dấu Hiệu Mất Cơ Sau Tuổi 40” tại ebook.drchuc.com/mat-co, hoặc nhắn Zalo 0947578088.

Điều gì khiến bác sĩ Chúc khác biệt? Anh không chỉ nói về sức khỏe — anh sống với sức khỏe mỗi ngày. Một bác sĩ thẩm mỹ nhưng hoàn thành Ironman, chạy full marathon, và thực hành đúng những gì anh khuyên bệnh nhân.

Những điều đọng lại

  • Người ít nói nhất phòng đôi khi lại là người đi xa nhất — sự chịu khó không cần ồn ào.
  • “Sức khỏe là gốc rễ của nhan sắc” — đẹp bền vững phải bắt đầu từ một cơ thể khỏe bên trong.
  • Sau tuổi 40, cơ thể âm thầm mất cơ; giữ cơ – giữ sức chính là giữ sự tự chủ cho những năm về sau.
  • Điều kiện không có sẵn — nó được tạo ra dọc đường, bằng chính sự dám bước chân đi (như hành trình Tây Tạng 60 ngày của anh).
  • Bác sĩ đáng tin nhất là người sống đúng những gì mình khuyên người khác.

Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com

The post Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chúc — Người Sống Với Sức Khỏe Mỗi Ngày appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/bac-si-nguyen-xuan-chuc/feed/ 0
Vũ Văn Thắng — THAPHACO, Từ Cậu Bé Chăn Bò Đến Nhà Máy Thảo Dược https://lyminhgiang.com/vu-van-thang-thaphaco/ https://lyminhgiang.com/vu-van-thang-thaphaco/#respond Thu, 02 Jul 2026 11:58:47 +0000 https://lyminhgiang.com/vu-van-thang-thaphaco/ Vũ Văn Thắng — CEO THAPHACO, từ cậu bé chăn bò Đắk Lắk đến nhà máy thảo dược ISO 22000. Người đồng môn Eagle Camp tôi nể phục về sự tử tế và minh bạch.

The post Vũ Văn Thắng — THAPHACO, Từ Cậu Bé Chăn Bò Đến Nhà Máy Thảo Dược appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Lần đầu tôi chú ý tới Thắng, không phải vì hai cái chức danh giám đốc, cũng không phải vì con số doanh thu có tháng lên tới ba tỷ. Mà vì một câu anh nói về sản phẩm của chính mình: “Có bệnh thì phải đi khám. Tôi chỉ cam kết một thứ: sản phẩm của tôi sạch và thật.”

Giữa một thời buổi người ta thổi cây cỏ thành thần dược, người bán hàng nào cũng hứa “chữa khỏi”, mà có một ông chủ nhà máy thảo dược ngồi nói thẳng cái giới hạn của sản phẩm mình — tôi nghĩ bụng: “Người này làm nghề tử tế.” Đó là Vũ Văn Thắng, ông chủ THAPHACO, người đồng môn tôi gặp trong cộng đồng học trò Thầy Phạm Thành Long.

Vũ Văn Thắng - CEO THAPHACO
Vũ Văn Thắng — Giám đốc Công ty TNHH Thảo Dược THAPHACO & Tấn Phát HCM.

Từ Đồng Cỏ Ea Kar Đến Giảng Đường Y Học Cổ Truyền

Thắng sinh năm 1992, con út trong một gia đình ba anh em trai ở xã Ea Tyh, huyện Ea Kar, tỉnh Đắk Lắk. Tuổi thơ của anh là những buổi chăn bò trên cao nguyên, lớn lên cùng đồng cỏ và cây thuốc quanh nhà.

Ngư dân quê tôi có câu: sóng to chưa hẳn cá nhiều. Nghĩa là cái nghèo, cái khó lúc đầu đời chưa chắc đã là điềm xấu — nhiều khi nó chính là cái gốc dạy người ta chịu khó. Cái gốc nông dân chân đất của Thắng sau này thành cái gốc nghề nghiệp: anh hiểu cây thuốc bằng cả trải nghiệm ruộng đồng lẫn kiến thức trường lớp.

Anh không dừng ở kinh nghiệm dân gian. Thắng đi học Y sĩ Y học cổ truyền tại Cao đẳng Dược Sài Gòn — chọn con đường làm nghề tử tế, có bài bản. Đó là điểm tôi để ý đầu tiên: một người xuất thân chăn bò nhưng không chịu làm nghề theo kiểu truyền miệng, mà chịu ngồi học cho đàng hoàng.

“3 điều cuộc sống: Trí tuệ – Sức khỏe – Trải nghiệm.” — Vũ Văn Thắng

Hai Công Ty, Một Nhà Máy Chuẩn Quốc Tế

Vũ Văn Thắng - doanh nhân chạy bộ
Vũ Văn Thắng — ông chủ THAPHACO, người xây hệ sinh thái “con người – thiên nhiên – công nghệ”.

Năm 2015, Thắng khởi nghiệp với Công ty TNHH Tấn Phát HCM — bắt đầu từ trà thảo dược chất lượng cao, từng bước mở ra thị trường toàn quốc. Năm 2020, anh lập thêm Công ty TNHH Thảo Dược THAPHACO, mở rộng sang tinh dầu thiên nhiên, dược liệu sấy khô, bột thực phẩm.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hai cái tên công ty. Còn tôi, tôi thấy gần mười năm một người lái thuyền nghịch gió. Khởi nghiệp ngành dược liệu ở Việt Nam không dễ — hàng giả, hàng trôi nổi tràn lan, khách thì mất niềm tin. Có những mùa biển động kéo dài như thế, trụ được đã là giỏi.

Vậy mà hôm nay THAPHACO đã có nhà máy đạt chuẩn ISO 22000 — tiêu chuẩn an toàn thực phẩm quốc tế, hơn 50 lao động, doanh thu có tháng lên tới 3 tỷ đồng, sản phẩm xuất khẩu nhiều quốc gia. Điều làm tôi phục nhất không phải con số, mà là cách anh chọn chống hàng giả: mã QR truy xuất nguồn gốc, tích hợp blockchain lưu dữ liệu xuất xứ. Một cậu bé chăn bò ngày nào giờ đưa cả công nghệ minh bạch vào cây cỏ quê nhà.

Tôi để ý — người dám gắn mã truy xuất nguồn gốc lên từng sản phẩm là người không sợ bị soi. Chỉ ai làm thật mới dám mời người ta soi mình.

Điều Tôi Nể Ở Thắng — Dám Nói Rõ Giới Hạn Của Mình

Tôi biết Thắng qua cộng đồng học trò Thầy Phạm Thành Long — chỗ những người làm kinh doanh tử tế hay tìm về để mài lại tư duy. Ở đó có đủ hạng người, đủ ngành nghề, nhưng cái khiến tôi nhớ Thắng là sự điềm tĩnh của một người biết rõ mình đang bán cái gì.

Trong ngành sức khỏe, cám dỗ lớn nhất là phóng đại. Chỉ cần buông một câu “chữa khỏi” là đơn hàng chạy về. Nhưng Thắng chọn con đường ngược lại: anh nói thẳng thảo dược là để hỗ trợ và chăm sóc sức khỏe, không thay thế thuốc chữa bệnh. Anh không nhận danh xưng “thần y” hay “chuyên gia số một” — dù báo chí có gọi. Anh chỉ nhận mình là người làm nghề tử tế, minh bạch.

Tôi thấy mình trong cách nghĩ đó. Bán đặc sản biển cũng vậy — mẻ cá cơm nào tươi thì nói tươi, con nào nhỏ thì nói nhỏ. Chữ tín trong nghề buôn không nằm ở lời quảng cáo, nó nằm ở chỗ mình dám nói ra cái mình không làm được. Thắng bán sức khỏe, tôi bán biển — nhưng cả hai đều hiểu: nói thật một lần, khách tin cả đời.

Bán Sức Khỏe Thì Phải Sống Khỏe — Hai Kẻ Chạy Bộ

Vũ Văn Thắng - vận động viên Ironman 70.3
Vũ Văn Thắng trên đường chạy — vận động viên Ironman 70.3, marathon 42km.

Có một chi tiết ở Thắng làm tôi thấy gần: anh là dân chạy bộ. Không phải chạy cho vui — anh gom huy chương 21km ở Techcombank, Tết Run, Night Run, rồi 42km marathon, rồi cả Ironman 70.3 — cái cự ly bơi–đạp–chạy mà nghe thôi đã thấy mệt.

Anh có một câu tôi tâm đắc: “Bán sức khỏe thì trước hết mình phải sống khỏe.” Nghe thì đơn giản, nhưng làm được mới khó. Bao nhiêu người bán thực phẩm sức khỏe mà chính mình thức khuya, ít vận động? Thắng thì lấy chính thân thể mình ra làm chứng cho thứ mình bán.

Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi cũng chạy. Tôi từng về đích marathon 42km ở giải Tiền Phong Quảng Trị. Người chạy đường dài biết rõ một điều: không có đường tắt. Muốn qua vạch đích thì phải đặt từng bước, chịu đau ở cây số thứ ba mươi, và không được dừng. Làm doanh nghiệp tử tế cũng y hệt — không có cú nhảy nào thay được sự bền bỉ từng ngày.

Vũ Văn Thắng - doanh nhân chạy bộ đường dài
Với Thắng, sức bền trên đường chạy cũng là sức bền anh dồn vào mười năm dựng nghiệp.

Ngư Dân Lội Ngược Con Nước — Điều Hòn Sơn Dạy Tôi Về Thắng

Quê tôi ở Hòn Sơn, Kiên Hải. Hồi nhỏ tôi hay ra bến nhìn mấy chiếc ghe về. Có một điều lạ mà dân đảo ai cũng biết: con cá muốn về tới bãi đẻ, nhiều khi phải lội ngược con nước. Sóng dội ngược mặt, dòng cản trước mũi — vậy mà nó vẫn bơi tới, vì đó là đường về nhà.

Nhìn hành trình của Thắng, tôi thấy đúng con cá lội ngược dòng ấy. Anh đi lên từ đáy — cậu bé chăn bò không vốn, không nền — mà giờ đưa hàng ra tới Nhật, Hàn. Nhưng điều làm tôi ấm lòng hơn cả là anh quay đầu về quê. Có tiền rồi, Thắng xây nhà tình thương, trao học bổng cho học sinh nghèo hiếu học, đầu tư trường học ở chính Đắk Lắk — nơi anh từng lùa bò qua.

Người ta hay nghĩ lội ngược dòng là để chứng tỏ. Tôi thì tin khác. Con cá lội ngược nước không phải để ai vỗ tay — nó lội ngược vì cội nguồn nằm ở phía đó.

“Cá lội ngược dòng — không phải để chứng tỏ, mà vì đó là đường về nhà.”

Bài Học Tôi Mang Về LAMOSE

Từ Thắng, tôi học được một điều rất rõ: minh bạch không làm mình yếu đi, nó làm mình bền hơn. Anh dám gắn mã truy xuất lên sản phẩm, dám nói rõ cái sản phẩm không làm được — và chính cái đó giữ khách ở lại lâu dài.

Tôi mang tinh thần ấy về LAMOSE. Tour Hòn Sơn của tôi không hứa “thiên đường”. Đặc sản Hải Vị Giang Sơn của tôi không hứa “ngon nhất Việt Nam”. Tôi chỉ cam kết đúng một thứ, giống Thắng: thật. Cá thật, biển thật, con người đảo thật.

👉 Tìm hiểu Vũ Văn Thắng & THAPHACO: thaphaco.com.vn · Hotline THAPHACO: 0936.833.863

Hoặc nếu bạn — như Thắng — tin rằng “bán sức khỏe thì trước hết mình phải sống khỏe”, thì một chuyến về biển đảo để “sạc lại” là điều nên làm. Mời bạn ghé:

Kết — Người Làm Nghề Tử Tế

Có người làm giàu bằng cách thổi phồng. Có người làm giàu bằng cách giấu bớt sự thật. Còn Vũ Văn Thắng chọn con đường khó nhất: làm giàu bằng sự thật — sạch từ cây thuốc, minh bạch tới từng mã QR, và tử tế tới tận cái trường học nơi quê nghèo.

Người ta hay hỏi làm sao một cậu bé chăn bò lại dựng nổi nhà máy chuẩn quốc tế. Tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở may mắn. Nó nằm ở chỗ anh chưa bao giờ quên mình từ đâu tới. Sóng nào rồi cũng dạy ta cách lái thuyền — và có những người, đi càng xa, lại càng nhớ đường về.


Lưu ý sức khỏe: Sản phẩm thảo dược không phải là thuốc và không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh. Với các vấn đề sức khỏe, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ.


❓ FAQ

Vũ Văn Thắng là ai? Anh sinh năm 1992 tại Ea Kar, Đắk Lắk, là Giám đốc Công ty TNHH Thảo Dược THAPHACO và Công ty TNHH Tấn Phát HCM, đi lên từ tuổi thơ chăn bò và nghề Y sĩ Y học cổ truyền.

THAPHACO làm sản phẩm gì? Trà thảo dược, dược liệu sấy khô, tinh dầu thiên nhiên và bột thực phẩm — nhà máy đạt chuẩn ISO 22000, có mã QR truy xuất nguồn gốc tích hợp blockchain.

Sản phẩm THAPHACO có phải là thuốc không? Không. Đây là sản phẩm hỗ trợ và chăm sóc sức khỏe, không thay thế thuốc chữa bệnh — chính anh Thắng cũng luôn nói rõ điều này.

Vũ Văn Thắng làm thiện nguyện gì ở quê? Anh xây nhà tình thương, trao học bổng cho học sinh nghèo hiếu học và đầu tư cơ sở hạ tầng, trường học tại Đắk Lắk.

Học được gì từ Vũ Văn Thắng? Minh bạch làm doanh nghiệp bền hơn; dám nói rõ giới hạn sản phẩm là cách giữ chữ tín; và thành công thật là biết quay đầu về giúp quê hương.

🔑 Key Takeaways

  1. Đi lên từ đáy — từ cậu bé chăn bò Đắk Lắk đến chủ nhà máy thảo dược ISO 22000, hơn 50 lao động.
  2. Làm nghề có học — Y sĩ Y học cổ truyền, hiểu cây thuốc bằng cả ruộng đồng lẫn trường lớp.
  3. Minh bạch bằng công nghệ — mã QR truy xuất nguồn gốc, blockchain, chống hàng giả trong ngành dược liệu.
  4. Dám nói rõ giới hạn — không gọi sản phẩm là thuốc, không nhận danh “thần y”, chỉ cam kết “sạch và thật”.
  5. Quay đầu là bờ — thành công rồi thì trả ơn quê: nhà tình thương, học bổng, trường học ở Đắk Lắk.

Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com

The post Vũ Văn Thắng — THAPHACO, Từ Cậu Bé Chăn Bò Đến Nhà Máy Thảo Dược appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/vu-van-thang-thaphaco/feed/ 0
Mẻ Khô Cá Cơm Cuối Mùa Gió — Và Bến Cá Hòn Sơn Lúc Rạng Đông https://lyminhgiang.com/nhat-ky-ban-dao-me-kho-ca-com/ https://lyminhgiang.com/nhat-ky-ban-dao-me-kho-ca-com/#respond Mon, 29 Jun 2026 19:24:18 +0000 https://lyminhgiang.com/nhat-ky-ban-dao-me-kho-ca-com/ Bến cá Hòn Sơn 4 giờ sáng, người ngư dân cào xong một đêm, vợ phơi cá ngay dưới bè — câu chuyện thật sau mẻ khô cá cơm sạch nhất tôi từng biết.

The post Mẻ Khô Cá Cơm Cuối Mùa Gió — Và Bến Cá Hòn Sơn Lúc Rạng Đông appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Nhật ký bán đảo - mẻ khô cá cơm bến cá Hòn Sơn

Ghe cá Hòn Sơn rời bến lúc trời chưa sáng — ngoài kia biển lặng, trong bờ thì chưa ai thức.


4 Giờ Rưỡi Sáng, Bến Cá Hòn Sơn

Tôi không phải người thức khuya. Nhưng sống trên đảo hơn 30 năm, tôi học được một thứ: muốn hiểu biển thì phải ở đó lúc biển chưa cần mình.

4 giờ rưỡi sáng, bến cá Hòn Sơn đã nghe tiếng máy nổ. Không phải tiếng ồn — là tiếng sống. Mùi dầu diesel hòa vào hơi mặn, ánh đèn đầu ghe vạch một đường vàng mờ ra phía khơi. Trời chưa đủ sáng để thấy mặt người, chỉ thấy bóng — người đàn ông đội nón lưỡi trai, tay cầm vòi bơm dầu, đứng một mình bên mạn ghe. Sáu chục lít mỗi chuyến. Ngày nào cũng vậy, trừ khi trời động.

Tôi đứng nhìn mà không hỏi gì thêm. Bởi vì câu trả lời đã có ở đó rồi — trong từng cử chỉ quen tay của người đã làm việc này ba mươi mấy năm.


Người Đàn Ông Và Chiếc Ghe Cà Ná

ngư dân Hòn Sơn kéo lưới

Ngư dân Hòn Sơn với ghe nhỏ — một người, một đêm, một chuyến.

Trên đảo Hòn Sơn, có một loại ghe nhỏ người ta gọi là Cà Ná — cào cá cơm một mình, một đêm, quanh đảo. Không cần đội, không cần bờ. Chỉ cần biển im.

Tôi quen anh Tú — ngư dân gốc đảo, ba mươi mấy năm theo nghề cào cá cơm. Vợ anh tên Thiếu Mai. Hai vợ chồng sống trên bè nổi ngoài biển — không phải vì không có nhà trên đảo, mà vì cá về thì phơi ngay, không qua đêm được.

Anh nói câu mà tôi cứ nhớ hoài: “Cuộc sống người dân sáng là vậy đó. Cuộc sống là bơm dầu.”

Không than, không khoe. Chỉ kể.

Trời im, một đêm anh cào được khoảng hai trăm ký. Trúng mùa thì bốn, năm trăm. Trời động là nghỉ — có khi động nửa tháng, cả tháng. Một tháng âm lịch có hai con nước (khoảng ngày mười bảy và hai mươi ba), mỗi đợt gió Tây Nam thổi vào là biển nổi sóng, ghe không ra được. Những ngày đó, anh ở nhà coi cá nuôi dưới bè, làm mắm, chờ con nước qua.

Ghe trả góp tám chín chục triệu. Dầu mỡ đắt. Nước ngọt trên đảo cũng hiếm, có khi cả trăm ngàn một khối mà không đổi được. Nhưng anh không nói theo kiểu than thở. Anh kể như người kể thời tiết — chuyện ai cũng biết, cứ vậy mà sống.


Vì Sao Khô Cá Cơm Hòn Sơn Khác

Câu chuyện bắt đầu từ lúc ghe cập bè.

Cá cơm cào về đêm — sáng sớm, chị Thiếu Mai phơi ngay dưới bè. Không vào bờ. Không qua tay thương lái. Không rửa nước ngọt, không ngâm nước muối công nghiệp. Rửa bằng nước biển, phơi giữa nắng gió biển ngay trên mặt nước.

Người làm nghề gọi là siêu sạch. Tôi thì thêm một chữ: nguyên vẹn.

Cá cơm Hòn Sơn không phải cá cơm nào cũng có. Đây là loại cá đặc thù vùng biển đảo này — không phải cứ ra khơi là bắt được. Và cái quy trình “cào đêm — phơi sáng — chưa kịp vô bờ đã thành khô” đó, nó giữ lại thứ mà mấy chợ trong bờ không có: vị biển thật.

Không phải vị mặn của muối. Là vị của nắng, gió, nước biển Hòn Sơn — thứ mà ai đã ăn một lần rồi sẽ nhớ.

“Phơi nước biển thì còn gì bằng — cá này khác cá trong bờ từ trong ra ngoài.”
— Người ngư dân ba mươi mấy năm trong nghề


Khoảnh Khắc Tôi Không Quên

mẻ khô cá cơm Hòn Sơn Hải Vị Giang Sơn

Mẻ cá cơm phơi dưới nắng biển Hòn Sơn — đủ nắng rồi, đủ gió rồi.

Hôm đó tôi đứng nhìn chị phơi cá. Ánh nắng sáng sớm chiếu xuống mặt bè, hàng ngàn con cá cơm nhỏ trải đều, lấp lánh bạc. Mùi biển dịu, không tanh — cái mùi mà người thành phố đến đây lần đầu hay nói là “lạ lắm, dễ chịu”.

Tôi hỏi: “Anh làm nghề này mấy chục năm, có mệt không?”

Anh cười, không trả lời thẳng. Chỉ nói: “Quen rồi thì thấy bình thường.”

Tôi hiểu. Đảo dạy người ta một chữ quan trọng hơn hết: kiên nhẫn theo nhịp trời.

Người đảo có câu nói truyền lại từ đời cha ông: “Biển không ăn nhanh — ai theo nhịp biển mới lấy được biển.” Câu đó không dán trên tường, không in trên lịch. Chỉ sống trong cách người ta bơm dầu mỗi sáng, phơi cá mỗi buổi, chờ con nước qua.


Mẻ Này Đủ Nắng Rồi

Cuối mùa gió năm nay, anh Tú có thêm một mẻ khô ngon. Cá cơm lựa con chắc, phơi đủ ngày, giữ đúng vị.

Tôi ôm mấy ký về, rim với tỏi, ăn với cơm trắng. Không cần nêm nhiều — vị biển nó đã đủ rồi.

Nếu anh chị muốn mang vị biển Hòn Sơn về bữa cơm nhà — không phải vị người ta chế lại, mà vị của người ngư dân ba mươi mấy năm cào đêm phơi sáng — thì nhắn tôi hoặc vào Hải Vị Giang Sơn. Tôi đang có khô cá cơm Hòn Sơn, đặt trước thì có, hết mùa thì chờ mùa sau.

Không có gì bán nhanh ở đây. Biển không ăn nhanh mà.


Key Takeaways

  1. Khô cá cơm Hòn Sơn là đặc sản vùng — loại cá cơm chỉ có tại vùng biển đảo này, không phải bất kỳ đâu cũng có.
  2. Quy trình sạch từ gốc — cào đêm, phơi sáng ngay trên bè bằng nước biển, không qua bờ, không chất bảo quản.
  3. Vị biển thật — khác hẳn cá cơm chợ trong bờ rửa nước muối hay nước ngọt công nghiệp.
  4. Có câu chuyện để kể — mỗi ký khô là ba mươi mấy năm nghề của người ngư dân đảo, mua về là mua cả câu chuyện đó.
  5. Số lượng có hạn theo mùa — trời động không ra được, mùa cá có lúc dứt, ai muốn thì đặt sớm.

Đọc thêm trong hệ sinh thái Giang Biển Đảo

Câu Hỏi Thường Gặp

Khô cá cơm Hòn Sơn dùng làm gì? Nguyên liệu chính để làm cá cơm rim và cá cơm ngào — hai món ăn cơm quen của miền Nam. Cũng dùng để kho tiêu, kho sả, hay ăn khô trực tiếp với cơm trắng.

Mua ở đâu, giá bao nhiêu? Inbox trực tiếp trang Giang Biển Đảo hoặc vào giangca.vn. Giá theo mùa và quy cách đóng gói — nhắn tôi sẽ báo cụ thể, không niêm yết cố định vì cá theo mùa gió.

Giao hàng toàn quốc không? Nhắn inbox để hỏi cụ thể — tùy mẻ và tùy thời điểm. Tôi chỉ giao khi đảm bảo hàng còn đủ chất lượng, không ép số lượng.


Nhật ký bán đảo — Giang Biển Đảo, hơn 30 năm sống và làm việc ở đảo Hòn Sơn.

The post Mẻ Khô Cá Cơm Cuối Mùa Gió — Và Bến Cá Hòn Sơn Lúc Rạng Đông appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/nhat-ky-ban-dao-me-kho-ca-com/feed/ 0
Không Ai Làm Giàu Một Mình — Học Viện Làm Giàu Quê Hương Dành Cho Người Dám Ở Lại https://lyminhgiang.com/hoc-vien-lam-giau-que-huong/ https://lyminhgiang.com/hoc-vien-lam-giau-que-huong/#respond Mon, 29 Jun 2026 19:23:35 +0000 https://lyminhgiang.com/hoc-vien-lam-giau-que-huong/ Bạn làm đặc sản một mình, không ai dẫn đường? Học Viện Làm Giàu Quê Hương — học, bán tử tế, được Giang Biển Đảo kèm trực tiếp. Dự buổi gặp miễn phí.

The post Không Ai Làm Giàu Một Mình — Học Viện Làm Giàu Quê Hương Dành Cho Người Dám Ở Lại appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Học Viện Làm Giàu Quê Hương cùng Giang Biển Đảo
Tôi — Lý Minh Giang, Giang Biển Đảo — ngồi trên ghe, nền làng chài Hòn Sơn sau lưng. Hơn 30 năm sống và làm việc ở đảo, tôi học được một điều: không ai đi một mình mà đến được chỗ xa.

Tôi muốn mở đầu bằng một câu hỏi thật:

Bạn có sản phẩm đặc sản quê mình — con tôm khô, hũ mắm, khô cá, bánh tráng đặc biệt hay bất cứ thứ gì gắn với quê hương bạn. Bạn biết nó ngon. Người trong xóm biết nó ngon. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện bán ra ngoài, bạn lại không biết bắt đầu từ đâu?

Nếu vậy thì bài này tôi viết đúng cho bạn.


Ở Đảo Hơn 30 Năm, Tôi Thấy Gì

Tôi sinh ra ở đất liền, vùng An Biên đồng ruộng mênh mông. Rồi ra Hòn Sơn — sống và làm việc tại đảo đã hơn 30 năm. Hơn 30 năm đó tôi không chỉ học cách bán hàng. Tôi học cách sống trong một cộng đồng mà ai cũng cần đến ai.

Ở đảo, không có chuyện một mình làm được hết. Ghe hư giữa khơi thì ghe bên cạnh kéo về. Mẻ cá trúng đậm thì san bớt cho nhà bên cạnh vừa thất bát. Ông bà tôi gọi đó là tình làng nghĩa biển. Không phải phúc lợi xã hội, không phải triết lý to tát — chỉ đơn giản là cách người đảo tồn tại qua được những ngày biển động.

“Sóng không ai đi một mình vượt qua — nhưng mấy chiếc ghe cùng nhau thì không có sóng nào ngăn được.”

Sau này tôi học Eagle Camp của thầy Phạm Thành Long, vào BNI, làm Chủ tịch chapter BNI Aneto Online — tôi gặp một triết lý mà người bản địa như tôi thấy quen ngay: Givers Gain. Cho là nhận. Người biển đảo làm điều này từ đời ông bà rồi, chỉ là chưa có tên gọi thôi.

Và rồi tôi nhận ra: triết lý sống của làng chài và triết lý làm giàu tử tế — không cách nhau mấy.


Nỗi Đau Tôi Thấy Khắp Nơi

Mỗi lần tôi về các xóm làng, các huyện đảo, hoặc trò chuyện với bà con miền quê — tôi thấy đi thấy lại một cảnh giống nhau:

Người ta có sản phẩm tốt, nhưng không biết bán.

Người ta có tâm huyết, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Người ta cứ thử, làm một mình, loay hoay một mình, rồi thất bại một mình — và sau đó bỏ.

Không phải vì họ không đủ năng lực. Mà vì không ai chỉ đường và không ai đồng hành.

Cái thiếu không phải tiền. Không phải tài năng. Cái thiếu là một xóm chài đúng nghĩa — nơi người đi trước kéo người đi sau, nơi mẻ cá nhà này trúng thì cả xóm được bàn cách giữ thị trường, nơi người hỏi được hỏi và người biết không giấu.


Lời Thề Tôi Tự Hứa Với Mình

Năm ngoái, khi tôi nhìn lại hành trình của mình — từ người làm offline hoàn toàn cho đến hôm nay xây được hệ sinh thái LAMOSE với tour, đặc sản và thương hiệu cá nhân — tôi tự hỏi: Nếu ngày đó tôi không có thầy Long, không có cộng đồng Eagle Camp, không có anh em BNI — tôi đi được đến đây không?

Câu trả lời thành thật: Chắc không.

Không phải vì tôi không đủ giỏi. Mà vì đi một mình lâu quá thì người giỏi cũng mòn.

Nên tôi tự hứa một điều: nếu tôi có thể rút ngắn con đường cho người khác — những người muốn làm giàu tử tế từ quê hương mình — thì tôi sẽ làm. Không giữ lại, không bán lại đắt tiền những gì tôi học được từ mồ hôi và sai lầm.

Đó là lý do tôi mở Học Viện Làm Giàu Quê Hương.

cộng đồng làm giàu quê hương kết nối doanh nhân
Khi người cùng chí hướng ngồi lại với nhau — không phải để cạnh tranh, mà để cùng nhau đi xa hơn.

Bên Trong Học Viện Có Gì

Tôi không xây một khóa học online có video bài giảng bạn xem rồi bỏ đó. Tôi xây một xóm chài kiểu mới — nơi bạn vừa học, vừa bán, vừa được kết nối và được tôi kèm trực tiếp.

Cụ thể, khi vào đây bạn có:

1. Học — Kiến Thức Đủ Dùng, Không Lý Thuyết Thừa

Tôi dạy đúng những gì tôi đã làm. Không copy giáo trình sách vở. Từ cách đặt tên sản phẩm đặc sản cho đúng, cách chụp ảnh bằng điện thoại mà vẫn bán được hàng, cách viết một dòng caption kể chuyện quê mình — đến cách xây hệ thống bán hàng từng bước một cho người vừa bắt đầu.

Tất cả được rút ra từ hành trình thật của tôi và LAMOSE — không bịa, không phô.

2. Bán — Không Bán Một Mình

Hội viên trong Học Viện hỗ trợ nhau bán. Sản phẩm của bạn được cộng đồng biết đến, được giới thiệu, được chia sẻ trong và ngoài hệ thống. Tinh thần Givers Gain kiểu Hòn Sơn: tôi chia sẻ sản phẩm của bạn trước, rồi bạn chia sẻ của người khác — cái vòng tử tế đó lớn dần theo thời gian.

3. Kết Nối — Vào Đây Bạn Thuộc Về Một Xóm Chài

Tôi không muốn bạn vào rồi học xong rồi thôi. Tôi muốn bạn có một cộng đồng thật — những người cùng chí hướng: làm giàu tử tế, làm giàu ngay trên quê hương mình, không cần bỏ đảo bỏ làng để lên thành phố tìm cơ hội.

Vào đây, bạn không còn đơn độc nữa.

4. Mentor — Tôi Đi Cùng Bạn

Đây là phần tôi trân trọng nhất và cũng là phần tôi đặt giới hạn rõ nhất.

Tôi sẽ kèm trực tiếp — không phải qua bài giảng ghi sẵn. Bạn có câu hỏi thật, vấn đề thật, tôi ngồi lại cùng bạn giải quyết. Nhưng tôi không nhận đại trà — vì khi ôm quá nhiều thì không kèm được ai tử tế cả.


Vì Sao Tôi Kén Chọn Người Vào

Tôi muốn nói thẳng điều này.

Không phải ai vào cũng phù hợp. Và tôi không cố thuyết phục bạn vào nếu bạn không phải đúng người.

Học Viện Làm Giàu Quê Hương phù hợp với bạn nếu:

  • Bạn có sản phẩm đặc sản quê mình và muốn bán ra ngoài một cách tử tế, không gian lận, không làm hàng dổm.
  • Bạn muốn ở lại quê hương mà vẫn làm ăn được, không muốn bỏ xứ đi mới có thu nhập.
  • Bạn sẵn sàng học, sẵn sàng chia sẻ, và không đến đây chỉ để lấy rồi đi.
  • Bạn tin rằng làm giàu không cần chà đạp ai — và triết lý “cho đi trước” không phải ngu mà là khôn theo kiểu người biển đảo.

Còn nếu bạn chỉ muốn công thức bán hàng nhanh, muốn giàu trong ba tháng, hoặc không quan tâm gì đến chất lượng sản phẩm hay tử tế với khách hàng — thì tôi nghĩ chúng ta chưa phù hợp với nhau. Thẳng thắn vậy đó.

Tôi giữ xóm chài này nhỏ và chất — để ai vào cũng được tôi biết tên, biết sản phẩm, biết câu chuyện.


Cảnh Hòn Sơn Tôi Học Được Điều Này

làng chài Hòn Sơn tình làng nghĩa biển
Làng chài Hòn Sơn — nơi tôi học được rằng tình làng nghĩa biển không phải chuyện xưa tích cũ, mà là cách người đảo tồn tại được qua mọi mùa sóng.

Có một chuyện nhỏ tôi nhớ mãi.

Năm đó có gia đình ngư dân trong xóm trúng mùa cá cơm — nhiều đến mức kho không kịp, không bán kịp. Thay vì ôm về nhà mình xử lý, ông ấy kêu mấy nhà xung quanh tới phụ. Phụ xong thì chia. Không ai hỏi nhiêu phần trăm. Chỉ biết là sau đó cả xóm đều có cái ăn và không ai để cá thối.

Đó không phải từ thiện. Đó là kinh doanh kiểu biển đảo — khi anh thắng, anh kéo người khác lên cùng. Vì anh biết, tới mùa sau biển động, người ta sẽ kéo anh lại.

Cái vòng đó — tôi gọi là Givers Gain kiểu Hòn Sơn.

Và đó là cái tôi muốn xây trong Học Viện này.


Bước Đầu Tiên: Dự Buổi Gặp Miễn Phí Với Tôi

Tôi không bán gói hội viên qua bài viết. Tôi tin rằng quyết định lớn cần được nhìn mặt nói chuyện — ít nhất là nhìn qua màn hình.

Nên bước đầu tiên tôi mời bạn là: nhắn tin cho tôi, xin dự buổi gặp miễn phí.

Trong buổi đó, tôi sẽ:

  • Nghe bạn kể về sản phẩm và quê hương bạn.
  • Chia sẻ thẳng về Học Viện — có gì, không có gì, phù hợp hay không phù hợp.
  • Trả lời mọi câu hỏi bạn có. Không hối thúc, không ép.

Nếu phù hợp, chúng ta đi tiếp cùng nhau. Nếu chưa phù hợp, bạn vẫn đi về với ít nhất một góc nhìn mới về sản phẩm của mình.

Nhắn tin cho tôi ngay tại đây: inbox Giang Biển Đảo hoặc hotline 0949 444 558.

Giá gói hội viên và các điều kiện cụ thể sẽ trao đổi trực tiếp trong buổi gặp — tôi không đăng giá ở đây vì mỗi người có hoàn cảnh khác nhau, tôi muốn nói chuyện thật trước.


Và nếu bạn chưa biết tôi là ai, mời ghé:

Hai thứ đó là bằng chứng sống rằng tôi đã đi con đường tôi đang mời bạn đi.


Đọc thêm trong hệ sinh thái Giang Biển Đảo

Câu Hỏi Thường Gặp

Học Viện Làm Giàu Quê Hương là gì? Là cộng đồng hội viên dành cho người dân quê muốn khởi nghiệp từ đặc sản địa phương — học kiến thức thực chiến, hỗ trợ nhau bán hàng và được tôi (Lý Minh Giang — Giang Biển Đảo) kèm trực tiếp. Tinh thần: Givers Gain kiểu Hòn Sơn — vào đây bạn thuộc về một xóm chài.

Tôi có cần kinh nghiệm bán hàng online trước không? Không cần. Tôi bắt đầu từ người làm hoàn toàn offline — và tôi dạy đúng từ điểm xuất phát đó. Điều bạn cần là có sản phẩm thật từ quê hương và muốn bán tử tế.

Vào đây có phải bỏ làng lên thành phố không? Không — ngược lại. Học Viện này dành cho người muốn ở lại và làm giàu ngay trên quê mình. Đó là triết lý cốt lõi.

Tôi làm ở tỉnh khác, không phải Hòn Sơn có vào được không? Được. Học Viện không giới hạn địa lý — chỉ giới hạn tinh thần: bạn phải có sản phẩm quê thật và muốn làm nghiêm túc.

Làm sao để đăng ký? Nhắn tin (inbox) cho tôi tại facebook.com/giangbiendao hoặc gọi 0949 444 558 để xin dự buổi gặp miễn phí. Mọi thứ sẽ được trao đổi trực tiếp trong buổi đó.


Key Takeaways

  1. Không ai làm giàu một mình — cộng đồng đúng chí hướng là điều kiện cần, không phải thứ xa xỉ.
  2. Tình làng nghĩa biển là mô hình kinh doanh thật — người đảo biết điều này từ đời ông bà, chỉ chưa có tên “Givers Gain”.
  3. Học Viện Làm Giàu Quê Hương gồm 4 trụ cột: học — bán — kết nối — mentor trực tiếp.
  4. Kén chọn để giữ chất — tôi không nhận đại trà, vì kèm đại trà thì không ai được kèm tử tế.
  5. Bước đầu tiên là miễn phí — dự buổi gặp, nghe nhau, rồi mới quyết định. Không ép, không hối thúc.

Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE.

The post Không Ai Làm Giàu Một Mình — Học Viện Làm Giàu Quê Hương Dành Cho Người Dám Ở Lại appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/hoc-vien-lam-giau-que-huong/feed/ 0
Hộp Quà Đặc Sản Khô Vị Hòn Sơn — Gửi Hồn Biển, Tặng Người Thương https://lyminhgiang.com/hop-dac-san-vi-hon-son/ https://lyminhgiang.com/hop-dac-san-vi-hon-son/#respond Mon, 29 Jun 2026 19:23:03 +0000 https://lyminhgiang.com/hop-dac-san-vi-hon-son/ Hộp quà đặc sản khô Vị Hòn Sơn: cá cơm, mực, ghẹ sữa rim — nguyên liệu ngư dân đảo, phơi nắng biển thật. Quà biếu ý nghĩa từ Hải Vị Giang Sơn.

The post Hộp Quà Đặc Sản Khô Vị Hòn Sơn — Gửi Hồn Biển, Tặng Người Thương appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Hộp quà đặc sản khô Vị Hòn Sơn - Hải Vị Giang Sơn

Ba hũ cá cơm sữa rim, mực sữa rim, ghẹ sữa rim , hộp quà đặc sản Vị Hòn Sơn của Hải Vị Giang Sơn.


Buổi sáng ở doi cát Trước , và cái mùi không quên được

Hồi nhỏ tôi hay theo mấy chú ngư dân ra doi cát phía Trước , cái vạt cát nhỏ chạy dài cuối làng, nơi mấy cái ghe thường ghé bờ trước bình minh. Mùi cá cơm phơi từ đêm hôm trước còn vương trong gió. Không nặng. Không tanh. Ngọt ngào theo cái cách mà chỉ người từng ở đảo lâu mới hiểu.

Hơn 30 năm sinh sống và làm việc ở Hòn Sơn, cái mùi đó tôi không quên bao giờ.

Khi tôi xây dựng Hải Vị Giang Sơn , nhãn đặc sản của hệ sinh thái LAMOSE , câu hỏi đầu tiên tôi tự hỏi không phải “bán cái gì cho lời”. Câu hỏi là: làm sao đưa cái mùi, cái vị, cái hồn của Hòn Sơn vào một cái hũ, để người ở đất liền mở ra là thấy đảo ngay?

Hộp quà Vị Hòn Sơn , SP05 , là câu trả lời của tôi.


Hòn Sơn không phải đảo bình thường

Đảo Hòn Sơn (xã Lại Sơn, huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang , từ 1/7/2025 thuộc đặc khu hành chính An Giang) nằm giữa vịnh Thái Lan. Không sát đất liền, không có luồng tàu lớn cày ngang, không có nhà máy xả thải ngược dòng.

Ngư trường quanh đảo là vùng nước sạch, nhiều rạn san hô và thảm rong biển tự nhiên. Cá cơm, mực, ghẹ ở đây lớn chậm hơn , nhưng thịt chắc hơn, ngọt hơn, mùi tươi hơn.

Dân đảo có câu: “Cá Hòn Sơn, xương cũng ngọt.”

Tôi không bịa câu đó. Đó là câu tôi nghe từ mấy chú ngư dân năm này qua năm khác, mỗi lần tôi hỏi sao cá nơi đây khác vậy. Họ chỉ cười: “Nước vịnh Thái Lan mà, chú.”

cá cơm tươi ngư trường Hòn Sơn

Rổ cá cơm tươi vừa lên bờ , nguyên liệu chính của hộp quà Vị Hòn Sơn.


Người làm ra , không phải nhà máy, là bà con xóm chài

Hải Vị Giang Sơn không có nhà máy chế biến lớn. Không có dây chuyền công nghiệp. Nguyên liệu đến từ những người tôi biết mặt, gọi tên được.

Bà con ngư dân xóm chài Hòn Sơn , những gia đình sống bằng nghề biển đời cha truyền đời con , họ lên thuyền từ 2-3 giờ sáng, kéo lưới lúc trời còn tối, đến khi bình minh ló dạng thì ghe đã vào bờ.

Cá cơm sữa , loại cá cơm nhỏ, béo, mình trắng sữa , được lựa riêng. Không lấy cá nát, không lấy cá ương. Chỉ con nào còn tươi, bụng chắc.

Mực sữa , mực con nhỏ, mình trắng đục như sữa khi còn tươi , cũng vậy. Lựa tay từng con.

Ghẹ sữa , ghẹ con non, vỏ còn mỏng, nhiều gạch , đây là thứ hiếm, chỉ có theo mùa, không phải lúc nào cũng có đủ để đóng hộp.

Không có công thức bí mật gì to lớn. Chỉ là nguyên liệu tươi + nắng biển Hòn Sơn + bàn tay bà con xóm chài.

Đơn giản vậy thôi.


Từ thuyền về tới hũ , một hành trình có chủ đích

Ở chợ khô bình thường, bạn không biết con cá đó đánh từ đâu, phơi ở đâu, bao lâu, ướp gì vào.

Ở Hải Vị Giang Sơn, tôi biết.

Bước 1 , Chọn nguyên liệu tươi tại bờ. Cá/mực/ghẹ lên bờ là lựa ngay, không để qua đêm.

Bước 2 , Sơ chế sạch, không chất bảo quản. Rửa nước biển sạch, để ráo tự nhiên.

Bước 3 , Phơi nắng biển. Nắng Hòn Sơn khác nắng đất liền , gió biển liên tục, độ ẩm thoáng, cá khô đều từ ngoài vào trong, không bị ẩm lõi.

Bước 4 , Rim gia vị. Đây là bước làm nên “Vị Hòn Sơn” , cá cơm/mực/ghẹ khô được rim với gia vị theo công thức riêng, vị ngọt tự nhiên của biển vẫn là chủ đạo, không át bằng đường nhiều hay bột ngọt.

Bước 5 , Đóng hũ, dán nhãn. Từng hũ đóng kín, dán nhãn Hải Vị Giang Sơn. Xuất xứ rõ ràng: Hòn Sơn, Kiên Giang.

Không chạy theo số lượng. Mùa nào hết nguyên liệu là hết. Không ép thêm.


Vì sao đáng giá hơn khô chợ?

Tôi không nói xấu khô chợ. Khô chợ có cái dùng của nó.

Nhưng nếu bạn đang tìm thứ để tặng, để biếu, để nói với người nhận rằng “tôi chọn cái này vì nó có câu chuyện” , thì khô chợ không làm được điều đó.

| | Khô chợ thông thường | Hộp quà Vị Hòn Sơn |

|,|,|,|

| Nguyên liệu | Không rõ xuất xứ | Ngư dân Hòn Sơn, chọn tươi tại bờ |

| Quy trình | Công nghiệp, chạy số | Thủ công nhỏ lô, có chủ đích |

| Câu chuyện | Không có | Hơn 30 năm ở đảo , tôi kể được từng bước |

| Đóng gói | Túi nhựa hở | Hũ đóng kín, hộp quà hoàn chỉnh |

| Mục đích | Ăn hàng ngày | Tặng , biếu , gửi hồn Hòn Sơn |

Bạn không mua khô. Bạn mua một khoảnh khắc bình minh ở doi cát Trước, mua tiếng ghe cập bờ lúc 5 giờ sáng, mua cái mùi nắng biển còn vương trên tay bà con xóm chài.

Người nhận mở hộp ra , họ không chỉ thấy đồ ăn. Họ thấy một nơi chốn.

cá cơm sữa rim đặc sản Hòn Sơn

Cá cơm sữa rim , vị ngọt tự nhiên của biển, rim gia vị nhẹ tay, đặc sản Vị Hòn Sơn.


Món quà gửi hồn Hòn Sơn

Mỗi dịp Tết, tôi thấy nhiều người chọn hộp quà theo cái kiểu: thấy sang là mua, thấy đắt là tặng. Không sai. Nhưng tôi muốn đề nghị một cách nghĩ khác.

Tặng thứ có câu chuyện , người nhận nhớ lâu hơn tặng thứ chỉ có giá.

Hộp quà Vị Hòn Sơn gồm 3 hũ:

  • Cá cơm sữa rim , vị ngọt biển, giòn nhẹ, ăn kèm cơm trắng hoặc nhâm nhi với trà.
  • Mực sữa rim , dai tự nhiên, đậm vị, không bở như mực công nghiệp.
  • Ghẹ sữa rim , mặn ngọt, nhiều gạch, mùi biển đặc trưng còn nguyên.

Ba thứ. Ba vị. Một hòn đảo.

Tặng sếp , ý nghĩa hơn hộp rượu vang không rõ xuất xứ. Tặng đối tác , câu chuyện hay hơn phong bì. Tặng ba mẹ , cái tình người con ra đảo làm ăn mang về.


Đọc thêm trong hệ sinh thái Giang Biển Đảo

Câu hỏi thường gặp

Hộp quà gồm mấy loại sản phẩm? Ba hũ: cá cơm sữa rim, mực sữa rim, ghẹ sữa rim , đóng chung một hộp, hoàn chỉnh để tặng.

Giá bao nhiêu? Có ship không? Giá và chính sách vận chuyển cập nhật tại giangca.vn , hoặc nhắn tin inbox cho tôi, tôi báo thẳng nha.

Bảo quản được bao lâu? Sản phẩm khô rim, đóng hũ kín. Bảo quản nơi khô thoáng, tránh ánh nắng trực tiếp. Hạn sử dụng ghi rõ trên nhãn từng hũ.

Có thể đặt số lượng lớn để làm quà doanh nghiệp không? Được. Nhắn inbox hoặc vào giangca.vn để trao đổi thêm , đặt số lượng lớn tôi cần biết trước để chuẩn bị nguyên liệu, không phải lúc nào cũng có sẵn hàng nhiều.


Tóm lại , 5 điều đáng nhớ

  1. Nguyên liệu từ ngư trường Hòn Sơn , vùng nước sạch, ngư dân xóm chài chọn tươi tại bờ, không pha trộn nguồn khác.
  2. Quy trình thủ công nhỏ lô , phơi nắng biển thật, rim gia vị nhẹ tay, đóng hũ kín từng lô nhỏ , không chạy theo số lượng.
  3. Không bịa thêm gì , xuất xứ rõ, không hứa hẹn chứng nhận chưa có, không phóng đại.
  4. Là món quà có câu chuyện , người nhận mở ra không chỉ thấy đồ ăn, thấy một hòn đảo và người làm ra nó.
  5. Đặt hàng qua giangca.vn hoặc nhắn trực tiếp , tôi trả lời, không để bạn chờ lâu.

Đặt hộp quà Vị Hòn Sơn

Nếu bạn đang tìm một món quà Tết, quà biếu đối tác, hoặc đơn giản là muốn mang Hòn Sơn về nhà , hộp quà Vị Hòn Sơn là thứ tôi làm ra cho đúng nhu cầu đó.

Xem sản phẩm và đặt hàng tại Hải Vị Giang Sơn , giangca.vn

Muốn đi thêm một bước , ghé đảo, ra tận nơi coi bà con ngư dân làm, ăn thử ngay tại bè, mang về hộp quà từ chính tay tôi gói , vào Giang Cá Tour , tour.giangca.vn để xem lịch tour.

Đơn giản vậy thôi, nha.


Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo , sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE.

The post Hộp Quà Đặc Sản Khô Vị Hòn Sơn — Gửi Hồn Biển, Tặng Người Thương appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/hop-dac-san-vi-hon-son/feed/ 0
Về Nhà Giang Chơi — Một Ngày Làm Dân Biển Ở Hòn Sơn https://lyminhgiang.com/tour-ve-nha-giang-choi/ https://lyminhgiang.com/tour-ve-nha-giang-choi/#respond Mon, 29 Jun 2026 19:22:31 +0000 https://lyminhgiang.com/tour-ve-nha-giang-choi/ Về nhà Giang chơi không phải tour ngắm cảnh — một ngày bạn sống thật trên đảo Hòn Sơn: cà phê giữa biển, tự câu mực, ăn cơm nhà Giang, ngắm hoàng hôn.

The post Về Nhà Giang Chơi — Một Ngày Làm Dân Biển Ở Hòn Sơn appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Tour Về nhà Giang chơi - một ngày làm dân biển Hòn Sơn cùng Giang Biển Đảo
Ly cà phê sáng trên tàu Sea Mê, khi mặt trời chưa kịp lên cao, gió biển đã mang theo mùi muối và cái yên bình chỉ đảo mới cho được.

Người ta hay nói: biển không thuộc về ai cả. Nhưng tôi nghĩ khác, biển thuộc về những ai dám quay lưng lại đất liền, chèo ra xa, rồi ngồi yên đủ lâu để nghe biển nói chuyện với mình.

Tôi, Lý Minh Giang, Giang Biển Đảo, sống và làm việc ở đảo Hòn Sơn hơn 30 năm. Không phải hướng dẫn viên. Không phải người bán tour. Tôi là gia chủ, và mỗi lần có người ghé Hòn Sơn, tôi tiếp họ theo đúng cái nghĩa của chữ “về nhà người thân chơi”.

“Biển không chứa hết được sông, nhưng sông nào cũng tìm về biển.”

Bài này tôi viết cho những ai đang tìm một chuyến đi không phải để chụp hình check-in rồi về, mà là để sống thật, dù chỉ một ngày, trong cái nhịp chậm rãi và mộc mạc của người đảo.


Tôi Và Hòn Sơn, 30 Năm Một Vòng Về Nhà

Lý Minh Giang Giang Biển Đảo tour Hòn Sơn
Bến cảng Hòn Sơn, nơi tôi đón và tiễn hàng trăm đoàn khách, mà lần nào cũng thấy mình đang đón người nhà về.

Tôi ra đảo hồi còn nhỏ, từ miền quê An Biên xứ đồng ruộng. Lớn lên trên đảo, học nghề trên biển, rồi cũng đi Sài Gòn làm ăn học hỏi gần mười năm. Nhưng biển cứ gọi, tôi quay về.

Ba thế hệ gia đình tôi gắn với Hòn Sơn: xăng dầu, nuôi cá lồng bè, rồi giờ thêm cái tàu Sea Mê với cái bè du lịch. Má tôi hơn 70 tuổi vẫn còn ngồi ủ mắm, lặt cá. Con trai tôi lớn lên đã biết chèo xuồng trước khi biết đi xe đạp.

Cái tôi bán cho anh chị không phải cảnh đẹp, Hòn Sơn đẹp thật, nhưng đẹp thật mà không có hồn người thì cũng chỉ là hình trong điện thoại. Tôi bán cái hồn đó, cái nhịp sống chậm của người đảo, mấy mươi năm vẫn vậy, chưa ai làm giả được.

Đơn giản vậy thôi.


Một Ngày, Kể Bằng Khoảnh Khắc, Không Kể Bằng Giờ Giấc

Tôi không kể lịch trình giờ mấy làm gì. Kiểu đó không phải Giang. Tôi kể bằng những gì anh chị sẽ nhớ suốt đời, không phải những gì đã làm.

Khoảnh khắc 1: Ly cà phê trên biển lúc trời chưa sáng hẳn

Tàu Sea Mê ra khơi khi đất liền vẫn còn ngủ. Anh chị ngồi trên boong, tay cầm ly cà phê nóng, nhìn mặt biển Hòn Sơn chuyển từ xám sang xanh rồi sang vàng theo ánh mặt trời.

Không có màn hình nào. Không có tiếng còi xe. Chỉ có tiếng máy tàu đều đều, tiếng sóng vỗ mạn ghe, và cái lạnh của gió biển sáng sớm chạm vào mặt.

Người đảo gọi đó là bình minh thường ngày. Với anh chị, đó là thứ xa xỉ nhất mà tiền không mua được ở thành phố.

Khoảnh khắc 2: Lần đầu tự tay câu mực

trải nghiệm câu mực một ngày làm dân biển Hòn Sơn
Ven biển Hòn Sơn, câu mực không phải chuyện dễ, nhưng khoảnh khắc con mực dính vào lưỡi là cảm giác không thể mô tả bằng lời.

Tôi hay kể với khách: “Tôi sống ở đây hơn 30 năm, mà có khi câu cả buổi mực không chịu dính, biển không bao giờ hứa hẹn với ai cả.”

Cái thật của nghề câu là thế. Không phải bấm nút, không phải chờ kết quả hiện ra màn hình. Là ngồi, là chờ, là để dây theo con nước, và khi con mực dính vào, cái giật tay đó, cái cảm giác nặng xuống đó, anh chị sẽ hiểu vì sao ngư dân gắn với nghề này cả đời.

Những con mực gai tươi rói vừa câu lên, mực nhảy trên boong, mực rớt nước biển còn long lanh, sẽ được nấu thành tô cháo mực ngay trên tàu mà anh chị được ăn ngay sau đó. Không có nhà hàng nào trên đất liền làm được cái vị đó.

Khoảnh khắc 3: Kéo lú, bàn tay lần đầu chạm vào biển thật

Lú (cái bẫy cá nhỏ đặt ven biển) là thứ ông bà ngư dân Hòn Sơn dùng từ hồi nào không ai nhớ. Anh chị sẽ cùng kéo lú lên, xem hôm nay biển đãi cái gì: cua, ghẹ, cá, hay tôm, biển không hẹn trước.

Tay kéo dây, nước biển chảy ướt tay, cái hồi hộp khi lú nổi lên và chưa biết trong đó có gì, đó là cảm giác anh chị không mua được ở bất kỳ resort nào.

Khoảnh khắc 4: Bữa cơm nhà Giang

Không phải set menu. Không phải nhà hàng. Đây là cơm nhà, ăn cái gì nhà có, ăn theo mùa, ăn theo biển.

Hải sản vừa mới đánh về, rau cải trồng trên đảo, nước mắm cá cơm ủ theo cách của má tôi, bày trên mâm, ngồi ăn cùng nhau như người thân. Không có menu đẹp. Không có khăn trải bàn. Nhưng anh chị sẽ ăn hết sạch, vì đó là bữa cơm thật nhất trong hàng tháng trời.

“Đây không gọi là đặc sản gì hết, đây là bữa cơm nhà thân quen của gia đình thôi.”

Khoảnh khắc 5: Hoàng hôn trên đảo

Buổi chiều, khi nắng bắt đầu dịu, tôi dẫn anh chị ra phía biển phía Tây, phía gió êm. Mặt nước Hòn Sơn lúc hoàng hôn chuyển màu theo từng phút: vàng, cam, đỏ, rồi tím sẫm.

Mấy chiếc ghe ngư dân in bóng đen trên nước. Xa xa là bóng núi Ma Thiên Lãnh đổ xuống biển. Không ai nói chuyện, vì không cần.

Người đảo gọi đó là cuối ngày bình thường. Anh chị sẽ gọi đó là khoảnh khắc không muốn rời.


Tour Này Kén Khách, Ai Hợp, Ai Không

Tôi nói thật điều này, vì tôi không muốn anh chị đến rồi thất vọng, và tôi cũng không muốn nhận khách không hợp.

Hợp với anh chị nếu:

  • Anh chị yêu biển thật, không phải biển nhìn qua cửa kính resort.
  • Anh chị muốn sống chậm, muốn một ngày thoát khỏi lịch trình dày đặc.
  • Anh chị thích nghe chuyện người đảo thật, không cần kịch bản sắp xếp sẵn.
  • Anh chị ổn với sự mộc mạc, phòng đơn giản, mâm cơm không màu sắc, trải nghiệm không photoshop.
  • Anh chị muốn kết nối, không chỉ tiêu thụ.

Không hợp nếu:

  • Anh chị cần spa, tiện nghi cao cấp, resort sang trọng, Hòn Sơn chưa có, và nhà Giang cũng không làm vậy.
  • Anh chị muốn lịch trình fix cứng từng phút, biển không theo lịch của ai cả.
  • Anh chị dễ say sóng nặng và không muốn chuẩn bị thuốc, cần báo trước để tôi sắp xếp cho hợp.

Tôi không đón đại trà. Tôi đón người muốn về nhà, về nhà theo đúng nghĩa, không phải đi chơi.


Cái Độc Nhất Chỉ Có Ở Nhà Giang

Hòn Sơn có nhiều tour. Nhưng có vài thứ chỉ có ở nhà Giang, không phải tôi tự khen, mà là vì không ai làm được như vậy:

1. Tàu Sea Mê và bè Sea Mê, concept không nơi nào trên đảo có Bè nổi ba tầng, 144m² giữa vùng nước sâu, đây là bè cá gia truyền tôi chuyển dần thành bè du lịch. Tắm giữa bè, câu cá trong lồng, nhìn xuống đáy thấy đàn cá bơi lượn quanh cọc bè. Không có khu resort hay tour nào khác trên đảo làm được cái này.

2. Người bản địa hơn 30 năm dẫn đường Tôi không phải hướng dẫn viên học sách. Tôi là người sống ở đây, biết từng con nước, từng mùa cá, từng câu chuyện của đảo. Khi tôi kể chuyện nghề biển cho anh chị nghe, đó là chuyện thật, của người thật, không phải kịch bản.

3. Đón như người nhà, không phải như khách hàng Cái này khó nói bằng lời. Anh chị về rồi mới hiểu. Khác ở chỗ: khi tôi tiễn anh chị xuống tàu về, tôi tiễn tận bến, không phải kiểu “bye bye” ở cổng khách sạn.

4. Đặc sản Hải Vị Giang Sơn, quà mang theo Trước khi về, anh chị có thể mang theo đặc sản biển đảo: cá cơm rim, mực rim, tôm khô, từ thương hiệu Hải Vị Giang Sơn, tự tay má tôi làm theo công thức của đảo. Để về nhà ăn mà vẫn còn nhớ vị Hòn Sơn.


Đọc thêm trong hệ sinh thái Giang Biển Đảo

Câu Hỏi Thường Gặp (FAQ)

Tour này có phù hợp cho người lần đầu ra đảo không? Phù hợp, thậm chí rất phù hợp, vì tôi dẫn tận tay, không để anh chị tự mò. Chỉ cần báo trước để tôi chuẩn bị phù hợp (say sóng, trẻ nhỏ, sức khỏe đặc biệt).

Tôi dễ say sóng, đi được không? Được, nhưng cần báo trước. Tôi sẽ chuẩn bị thuốc chống say, gừng, sắp lịch sao cho anh chị không bị hành. Hòn Sơn có hai mặt biển, hôm nào sóng to, tôi chuyển sang mặt yên để anh chị thoải mái.

Tour này nhận tối đa bao nhiêu người? Tôi nhận số nhỏ, đây là trải nghiệm cá nhân hóa, không phải tour đoàn đông. Số chỗ cụ thể và lịch trống: nhắn tin cho tôi để trao đổi thêm.

Giá tour bao nhiêu? Tôi không đăng giá công khai, vì giá phụ thuộc vào số người, thời điểm, và những gì anh chị muốn trải nghiệm. Nhắn tin inbox, tôi trao đổi thẳng thắn, không ép, không phí phụ thu ẩn.

Có nhận tour vào mùa mưa không? Nhận, nhưng tôi sẽ thông báo thật về thời tiết. Mưa rồi tạnh là nhịp bình thường của biển mùa Nam, không hủy tour vì điều đó. Nếu biển động thật sự, tôi báo trước, không để anh chị đi rồi thất vọng.


Key Takeaways

  1. “Về nhà Giang chơi” là triết lý, đón khách như người thân về, không phải bán dịch vụ cho khách hàng.
  2. Trải nghiệm kể bằng khoảnh khắc: cà phê sáng trên biển, câu mực tay không, kéo lú, cơm nhà Giang, hoàng hôn đảo, không phải bằng lịch trình giờ giấc cứng nhắc.
  3. Tour kén chọn, không đón đại trà, chỉ nhận người yêu biển thật và muốn trải nghiệm mộc.
  4. Tàu Sea Mê và bè Sea Mê là concept độc nhất trên đảo Hòn Sơn, không nơi nào khác có.
  5. Không bịa, không tô vẽ, người thật, biển thật, chuyện thật. Đơn giản vậy thôi.

Muốn Về Nhà Giang Chơi?

Nhắn tin cho tôi. Kể cho tôi nghe anh chị là ai, muốn đi ngày nào, đoàn mấy người, tôi sẽ trao đổi thẳng: lịch trống, giá, những gì tôi chuẩn bị được cho anh chị.

Không ép. Không phí ẩn. Nếu hợp thì về nhà Giang chơi, không hợp thì tôi vẫn chúc anh chị có chuyến đi đẹp.

Nhắn tin (inbox) để nhận lịch và giá:


Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo, sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE.

Anh chị muốn đặt ngay? Tour Hòn Sơn 2 ngày 1 đêm là cách nhanh nhất để cả nhà về chơi có người đón, có chỗ ở, có tàu đưa đi khắp biển. Muốn thêm ngày thở? Xem lịch 3 ngày 2 đêm dành cho doanh nhân.

The post Về Nhà Giang Chơi — Một Ngày Làm Dân Biển Ở Hòn Sơn appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/tour-ve-nha-giang-choi/feed/ 0
Khởi Nghiệp Từ Đặc Sản Quê: Từ Con Cá Khô Hòn Sơn Đến Đơn Hàng Khắp Việt Nam https://lyminhgiang.com/khoi-nghiep-tu-dac-san-que/ https://lyminhgiang.com/khoi-nghiep-tu-dac-san-que/#respond Mon, 29 Jun 2026 19:07:09 +0000 https://lyminhgiang.com/khoi-nghiep-tu-dac-san-que/ Bí quyết khởi nghiệp từ đặc sản quê: cách một người đảo Hòn Sơn biến con cá khô thành đơn hàng khắp Việt Nam — và bạn cũng làm được, tử tế và bền vững.

The post Khởi Nghiệp Từ Đặc Sản Quê: Từ Con Cá Khô Hòn Sơn Đến Đơn Hàng Khắp Việt Nam appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Ghe cá Hòn Sơn cập bến — khởi nghiệp từ đặc sản quê
Bến cá Hòn Sơn — nơi con cá tươi bắt đầu hành trình thành đặc sản đi khắp nước.

Bạn có một thứ đặc sản quê nhà ngon đến mức ai ăn cũng khen — con khô, hũ mắm, ký tôm, mớ rau rừng. Bạn từng mơ: “Giá mà bán được khắp nước, để cả nhà đỡ khổ, để con cái không phải bỏ quê đi xa.” Giấc mơ đó không hề viển vông. Nó chỉ thiếu một con đường. Bài này kể cho bạn nghe con đường ấy — bằng chính câu chuyện thật của tôi ở đảo Hòn Sơn.

1. Giấc mơ nhỏ của người quê: đặc sản ngon mà vẫn nghèo

Ở quê mình, gần như nhà nào cũng có một món “tủ”. Mẹ phơi khô ngon nhất xóm. Cha làm mắm theo cách ông bà để lại. Vườn nhà có thứ trái mà nơi khác không có. Vậy mà năm này qua năm khác, món ngon vẫn chỉ quanh quẩn trong làng, bán cho thương lái với giá rẻ bèo, còn cả nhà thì vẫn chật vật.

Nghịch lý là: sản phẩm không thiếu, cái thiếu là cách đưa nó đến đúng người sẵn sàng trả giá xứng đáng. Khi bạn biết cách làm điều đó, con cá khô của mẹ không còn là “hàng quê” — nó trở thành món quà mà người thành phố tìm mua.

2. Vì sao đặc sản quê ngon mà vẫn ế?

Trước khi nói cách làm, phải gọi đúng tên cái khó. Tôi đã gặp đủ ba cái khó này, và bà con quê mình cũng vậy.

Bị thương lái ép giá

Làm ra sản phẩm nhưng không có đầu ra của riêng mình, bạn buộc phải bán cho thương lái. Họ mua một giá, bán ra gấp đôi gấp ba. Người đổ mồ hôi thì lời ít nhất. Không phải vì sản phẩm dở, mà vì bạn không nắm được người mua cuối cùng.

Không biết bán online, không biết kể chuyện sản phẩm

Ai cũng nói “lên mạng mà bán”. Nhưng lên thế nào? Chụp ảnh sao cho người ta thèm? Viết gì để người lạ tin một người bán hàng họ chưa từng gặp? Phần lớn bà con dừng lại ngay ở câu hỏi đầu tiên, rồi bỏ cuộc.

Tự ti “hàng quê thì ai mua”

Đây là rào cản lớn nhất — và nó nằm trong đầu. Nhiều người nghĩ hàng mình quê mùa, không bằng hàng hiệu ngoài kia. Sự thật ngược lại: cái “quê” thật, cái mộc, cái có nguồn gốc rõ ràng mới chính là thứ người thành phố đang khát. Bạn đang ngồi trên mỏ vàng mà tưởng là đất.

3. Tôi từng y như vậy — chuyện thật từ Hòn Sơn

Lý Minh Giang — Giang Biển Đảo tại bến cảng Hòn Sơn
Tôi — Giang Biển Đảo, ở bến cảng Hòn Sơn, nơi con tàu Sea Mê đưa khách về với đảo.

Tôi tên Giang, nhiều người biết tôi với cái tên Giang Biển Đảo. Tuổi thơ tôi không ở đảo — tôi lớn lên hơn mười năm đầu đời ở vùng quê nghèo sông nước miền Tây (An Biên), nhà đông anh em, cái nghèo thấm tới tận bây giờ.

Rồi tôi ra đảo Hòn Sơn — sống và làm việc ở đây hơn 30 năm. Tôi bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, học bán hàng, học phục vụ, vấp không biết bao lần. Đến hôm nay, tôi gây dựng được hệ sinh thái LAMOSE: con tàu, cái bè Sea Mê, và thương hiệu đặc sản Hải Vị Giang Sơn bán khô tôm khô cá của chính ngư dân đảo.

Tôi kể chuyện mình không phải để khoe. Tôi kể vì tôi biết rõ cái cảm giác cầm sản phẩm ngon trên tay mà không biết bán cho ai. Tôi đi qua rồi, nên tôi chỉ lại được.

4. Con đường tôi đã đi: 5 bước biến đặc sản quê thành đơn hàng

Đây là khung 5 bước tôi đúc kết từ chính việc mình làm — cũng là thứ tôi dạy chi tiết trong khóa học.

Bước 1: Tìm thứ quê mình làm ngon nhất

Đừng ôm đồm. Chọn một sản phẩm bạn làm tốt nhất, có nguồn nguyên liệu ổn định. Một con khô làm chuẩn còn hơn mười món làng nhàng.

Bước 2: Kể câu chuyện thật của sản phẩm

Người ta không mua ký khô — họ mua câu chuyện đằng sau nó: ai làm, làm ở đâu, phơi mấy nắng, vì sao nó khác. Câu chuyện thật là thứ không đối thủ nào sao chép được.

Bước 3: Đóng gói & định giá tử tế

Bao bì sạch sẽ, có tên, có nguồn gốc làm sản phẩm “lên đời” mà chi phí không nhiều. Định giá đủ để bạn sống được và tái đầu tư — bán phá giá là tự giết mình về lâu dài.

Bước 4: Bán trên nền tảng có sẵn

Bạn không cần website đắt tiền lúc đầu. Facebook, TikTok, Zalo — nơi khách của bạn đang ở — là đủ để bắt đầu. Quan trọng là đăng đều, kể chuyện đều, trả lời tin nhắn tử tế.

Bước 5: Giữ khách bằng chữ tín

Một khách hài lòng kể cho mười người. Giao đúng hẹn, đúng chất lượng, có gì sai thì nhận và sửa. Bán hàng là phục vụ — đó là câu tôi sống theo, và nó giữ khách ở lại nhiều năm.

5. Tôi không nói suông — đây là thứ tôi đang làm thật

Cá cơm sữa rim Hải Vị Giang Sơn — đặc sản khô Hòn Sơn
Cá cơm sữa rim Hải Vị Giang Sơn — món “tủ” của đảo, nay đi đơn khắp ba miền.

Tôi không hứa hẹn trên trời. Tôi chỉ chỉ lại đúng con đường mình đã đi thật.

Từ con cá cơm, con mực, con ghẹ của ngư dân Hòn Sơn, tôi dựng nên thương hiệu Hải Vị Giang Sơn — đóng hũ, dán nhãn, kể câu chuyện đảo, rồi bán thẳng tới tay người ăn ở khắp Việt Nam mà không qua thương lái. Cũng chính con đường đó nuôi lớn cả hệ sinh thái LAMOSE: tàu và bè Sea Mê, tour trải nghiệm biển đảo, “về nhà Giang chơi”. Tất cả khởi đầu chỉ từ một thứ: một món đặc sản quê làm cho thật tử tế.

Bạn cũng có món của riêng mình. Cái bạn thiếu chỉ là con đường — và đó là thứ tôi muốn chỉ lại.

6. Đây KHÔNG phải khóa “làm giàu nhanh”

Tôi nói thẳng để bạn khỏi mất tiền oan: đây không phải khóa làm giàu sau một đêm. Ngoài kia nhiều “chuyên gia” hứa bạn giàu nhanh rồi để bạn ôm cục nợ. Tôi ghét điều đó.

Khóa của tôi là cầm tay chỉ việc cho người chịu làm thật: làm ra sản phẩm tử tế, bán tử tế, lớn lên bền vững. Nếu bạn tìm phép màu, đây không dành cho bạn. Nếu bạn chịu khó và muốn làm giàu một cách lương thiện ngay trên quê hương mình — mời bạn vào.

7. Ai nên học khóa này — và ai không nên

Nên học nếu bạn: có một đặc sản quê nhà, chịu khó làm thật, muốn tự chủ đầu ra thay vì lệ thuộc thương lái.

Đừng học nếu bạn: tìm cách giàu không cần làm, hoặc không sẵn lòng phục vụ khách hàng tử tế.

Tôi thà nhận ít học viên đúng người, còn hơn nhận đông mà không ai đi tới đích.

Đọc thêm trong hệ sinh thái Giang Biển Đảo

Câu hỏi thường gặp

Tôi ở vùng quê, không rành công nghệ, học được không?

Được. Khóa đi từ con số 0, từng bước một, dùng đúng điện thoại bạn đang cầm.

Tôi chưa có sản phẩm, mới có ý định, học có sớm quá không?

Không sớm. Bước 1 của khóa chính là giúp bạn chọn đúng sản phẩm để bắt đầu.

Khóa học giá bao nhiêu?

Bạn nhắn tin trực tiếp cho tôi (inbox) để nhận học phí và ưu đãi mới nhất — tôi muốn tư vấn đúng cho từng người trước khi bạn quyết định.

Học xong có được hỗ trợ tiếp không?

Có. Tôi không bỏ bạn giữa đường — học xong vẫn cứ nhắn tin trao đổi, vướng đâu gỡ đó, đúng tinh thần “bán hàng là phục vụ”.

Lời mời: cùng làm giàu tử tế trên chính quê hương mình

Quê mình không thiếu thứ ngon. Cái thiếu là một người chỉ đường. Tôi đã đi con đường đó hơn 30 năm, và giờ tôi muốn dắt bạn đi cùng — để con cái bạn không phải bỏ quê, để món ngon nhà bạn đi được khắp nước, để bạn giàu lên mà vẫn ngẩng cao đầu.

👉 Nhắn tin (inbox) cho tôi ngay hôm nay để đăng ký khóa “Khởi nghiệp đặc sản quê” — tôi sẽ tư vấn lộ trình phù hợp với sản phẩm quê bạn.

Giang Biển Đảo — hơn 30 năm sống và làm việc ở đảo Hòn Sơn. Bán hàng là phục vụ.

The post Khởi Nghiệp Từ Đặc Sản Quê: Từ Con Cá Khô Hòn Sơn Đến Đơn Hàng Khắp Việt Nam appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/khoi-nghiep-tu-dac-san-que/feed/ 0
Đậu Đức Huy — Từ Cậu Quay Phim Xứ Nghệ Đến Giám Đốc Marketing https://lyminhgiang.com/dau-duc-huy-giam-doc-marketing/ https://lyminhgiang.com/dau-duc-huy-giam-doc-marketing/#respond Mon, 29 Jun 2026 18:39:37 +0000 https://lyminhgiang.com/dau-duc-huy-giam-doc-marketing/ Đậu Đức Huy — chàng trai Nghệ An bỏ đại học theo nghề quay dựng, được một tấm gương thức tỉnh, vươn lên thành Giám đốc Marketing. Người bạn cùng phòng IBS 16 của tôi.

The post Đậu Đức Huy — Từ Cậu Quay Phim Xứ Nghệ Đến Giám Đốc Marketing appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Có những người bạn ta chọn. Lại có những người bạn… ban tổ chức chọn giùm. Đậu Đức Huy là người thứ hai.

Thú thật, cái tên của cậu, tôi đánh vần hoài vẫn lộn — Đậu Đức Huy. Vậy mà người mang cái tên hay lộn ấy lại trở thành một người anh em tôi quý. Chúng tôi quen nhau trong một hoàn cảnh chẳng ai sắp đặt trước: cùng học lớp IBS lần thứ 16 tại Nha Trang của thầy Phạm Thành Long, rồi được ban tổ chức xếp chung một phòng.

Đậu Đức Huy — chuyên gia marketing doanh nghiệp, bạn cùng phòng IBS 16 Nha Trang
Đậu Đức Huy — người làm marketing đưa doanh nghiệp lên online, người bạn tôi quen từ một đêm Nha Trang.

Hai Người Lạ Mở Chung Một Cánh Cửa

Buồn cười lắm. Ăn cơm chung — chả biết nhau. Đi về chung xe — chả biết nhau. Tới lúc mở cửa bước vào phòng, cậu Huy còn ngơ ngác: “Ủa, anh cũng ở phòng này à?”

Thế là từ hai người dưng, chúng tôi ngồi lại. Đêm đó nói đủ chuyện — chuyện đời tư, chuyện cá nhân, chuyện học hành trong lớp IBS của thầy Long. Người ta hay nói muốn biết một con người thì đi chung một chuyến xa. Tôi với Huy chưa đi xa, mới chung phòng một đêm, mà đã thấy hợp. Và qua đêm trò chuyện đó, tôi mới biết Huy làm marketing cho doanh nghiệp — cái nghề đang nóng hổi: đưa một doanh nghiệp lên hệ thống online, để nhiều người biết tới rõ ràng hơn, bán được nhiều hàng hơn, và giúp khách hàng tự tin đến với sản phẩm dịch vụ của công ty.

Nghe thì gọn vậy. Nhưng đường Huy đi tới cái nghề đó chẳng gọn chút nào.

Chàng Trai Xứ Nghệ Bỏ Giảng Đường Để Cầm Máy Quay

Huy là dân Nghệ An — vùng quê nắng gió, người ta quen với cái khó. Cậu từng đứng trước con đường đại học như bao người, rồi rẽ ngang: bỏ học để theo nghề quay dựng video. Một quyết định mà ở quê, nhiều bậc cha mẹ nghe xong chắc mất ngủ mấy đêm.

Cậu khăn gói ra Hà Nội. Và rồi như con thuyền nhỏ lần đầu ra cửa biển — sóng dập đủ đường. Huy kể, cậu đi qua không ít thăng trầm, cả trong sự nghiệp lẫn đời sống cá nhân. Có giai đoạn ham chơi, sống buông, cái nghề cầm máy cũng chưa đưa cậu tới đâu.

Đậu Đức Huy ngồi nhìn biển Vũng Tàu - những ngày đi tìm hướng đi của mình
Có những quãng người ta phải ngồi lại, nhìn ra biển, để biết mình muốn lái thuyền về đâu.

Bước Ngoặt: Một Tấm Gương Làm Cậu Thức Tỉnh

Đời người ai cũng cần một cú hích. Với Huy, cú hích đó mang tên chủ tịch Lê Văn Tảo — người mà cậu về làm việc cùng.

Điều khiến Huy choáng không phải khối tài sản của ông chủ. Mà là sự tận tụy. Một người đã có cơ ngơi lớn tới vậy, lẽ ra có quyền thong dong, vậy mà vẫn cày, vẫn lăn xả với công việc như thể mới khởi nghiệp hôm qua. Huy nhìn tấm gương đó mỗi ngày, rồi tự soi lại mình: mình trẻ, mình chẳng có gì trong tay, cớ gì lại ham chơi?

Cái nhìn đó thức tỉnh cậu. Huy bỏ lối sống buông thả, dồn toàn lực vào chuyên môn. Và khi một người trẻ đã quyết tập trung, kết quả tới rất nhanh: bằng nỗ lực vượt bậc, Huy góp phần tăng doanh thu đáng kể cho doanh nghiệp. Những cống hiến đó được đền đáp xứng đáng — cậu chính thức được bổ nhiệm vào vị trí Giám đốc Marketing.

“Sóng nào rồi cũng dạy ta cách lái thuyền.”

Từ cậu quay phim lận đận xứ Nghệ, tới chiếc ghế Giám đốc Marketing — quãng đường đó không phải may rủi. Đó là một người dám nhìn tấm gương tốt rồi tự sửa mình.

Điều Tôi Quan Sát Từ Huy

Tôi nể Huy ở một chỗ rất con người: cậu không giấu cái quá khứ ham chơi của mình. Cậu kể thẳng — từng buông, rồi nhờ một tấm gương mà gượng dậy. Người dám thừa nhận mình từng yếu, theo tôi, mới là người mạnh thật.

Đậu Đức Huy trong không gian làm việc - người trẻ đã chọn tập trung vào chuyên môn
Một người trẻ khi đã quyết tập trung — kết quả tới rất nhanh.

Và lạ thay, câu chuyện thức tỉnh của Huy lại trùng với câu chuyện của chính tôi. Tôi cũng là một người tỉnh ra nhờ một người thầy — thầy Phạm Thành Long, nhờ cộng đồng học tập mà từ một ông chủ làm ăn offline ở đảo, tôi mới biết kể câu chuyện của mình ra thế giới. Hai anh em, hai vùng quê khác nhau, nhưng cùng đi qua một cánh cửa giống nhau: gặp đúng tấm gương, rồi chịu thay đổi.

Hòn Sơn Cũng Cần Người “Rao” Cho Tới Chợ

Ngồi nghĩ về cái nghề của Huy, tôi lại nhớ tới chợ cá Hòn Sơn quê mình.

Ở đảo, có một sự thật ai làm nghề cũng thấm: con cá ngon nhất mà nằm im trong khoang, không ai biết, thì cũng phí. Phải có người rao, người đưa nó ra tới chợ, tới tay người cần — thì công sức cả đêm kéo lưới mới thành cơm áo. Marketing mà Huy làm, nói cho cùng, cũng là cái việc “rao” đó — nhưng cho doanh nghiệp. Đưa một sản phẩm tốt ra ánh sáng, để đúng người cần nó tìm thấy nó. Nghề tưởng xa lạ với dân biển, hóa ra gần gũi vô cùng.

“Cá lội ngược dòng — không phải để chứng tỏ, mà vì đó là đường về nhà.”

Huy lội ngược dòng từ Nghệ An ra Hà Nội, từ buông thả tới kỷ luật. Tôi lội ngược dòng từ đảo vào đất liền học rồi quay về. Hai đường khác nhau, nhưng cùng một hướng: về với phiên bản tử tế hơn của chính mình.

Bài Học Tôi Mang Về LAMOSE

Từ Huy, tôi gói được ba điều và đem về áp cho hệ sinh thái LAMOSE của mình:

Một — sản phẩm tốt thôi chưa đủ, phải biết đưa nó ra ánh sáng. Con cá cơm của má tôi ngon thật, nhưng nếu không kể được câu chuyện của nó, thì cũng nằm im trong khoang.

Hai — một tấm gương đúng lúc đáng giá hơn ngàn lời khuyên. Huy đổi đời nhờ nhìn ông chủ cày. Tôi đổi đời nhờ nhìn thầy mình làm.

Ba — không bao giờ là quá muộn để tập trung lại. Hôm nay buông, ngày mai vẫn có thể siết tay lái — miễn là chịu.

👉 Doanh nghiệp bạn cần đưa lên online, cần được nhiều người biết tới và bán được nhiều hàng hơn — hãy kết nối với Đậu Đức Huy.

📘 Facebook: Đậu Đức Huy

Còn nếu một ngày bạn — như Huy đã hẹn với tôi — muốn rời phố về biển, ngồi lại giữa anh em trên một hòn đảo có nắng có gió, thì:

Người Bạn Một Đêm Thành Anh Em Một Đời

Có những tình bạn cần nhiều năm. Có những tình bạn chỉ cần một đêm Nha Trang, một câu hỏi ngơ ngác “Ủa, anh cũng ở phòng này à?”

Đậu Đức Huy với tôi là vế sau. Một chàng trai xứ Nghệ từng lận đận, từng buông, rồi tự đứng dậy bằng một tấm gương và một quyết tâm — để hôm nay ngồi ở ghế Giám đốc Marketing. Tôi tin, dù ở Hà Nội làm marketing hay ở Hòn Sơn kéo lưới, những người như Huy, như tôi, rồi cũng gặp nhau ở một điểm: chịu nhìn thẳng vào mình, rồi chịu thay đổi.


Câu Hỏi Thường Gặp (FAQ)

Đậu Đức Huy là ai? Đậu Đức Huy là một chuyên gia marketing doanh nghiệp, quê Nghệ An, hiện giữ vị trí Giám đốc Marketing. Anh chuyên đưa doanh nghiệp lên hệ thống online để tiếp cận nhiều khách hàng và tăng doanh số.

Tôi quen Đậu Đức Huy như thế nào? Chúng tôi quen nhau khi cùng học lớp IBS lần thứ 16 tại Nha Trang của thầy Phạm Thành Long và được ban tổ chức xếp ở chung một phòng.

Hành trình của Đậu Đức Huy có gì đặc biệt? Anh từ bỏ đại học để theo nghề quay dựng video, trải qua nhiều thăng trầm ở Hà Nội, rồi được tấm gương tận tụy của chủ tịch Lê Văn Tảo thức tỉnh — tập trung vào chuyên môn và vươn lên thành Giám đốc Marketing.

Đậu Đức Huy làm marketing mảng gì? Anh giúp doanh nghiệp xây dựng hiện diện online, để nhiều người biết tới rõ ràng hơn, bán được nhiều hàng hơn và giúp khách hàng tự tin đến với sản phẩm, dịch vụ.


Key Takeaways

  1. Sản phẩm tốt phải biết đưa ra ánh sáng — đó là giá trị của marketing.
  2. Một tấm gương đúng lúc đáng giá hơn ngàn lời khuyên — Huy đổi đời nhờ nhìn ông chủ tận tụy.
  3. Dám thừa nhận mình từng yếu mới là người mạnh thật.
  4. Không bao giờ quá muộn để tập trung lại — hôm nay buông, mai vẫn siết được tay lái.
  5. Gặp đúng tấm gương rồi chịu thay đổi — con đường chung của Huy và của tôi.

Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com

The post Đậu Đức Huy — Từ Cậu Quay Phim Xứ Nghệ Đến Giám Đốc Marketing appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/dau-duc-huy-giam-doc-marketing/feed/ 0
Giang Cá Là Ai? Hành Trình Từ Hũ Cá Cơm Hòn Sơn Đến Hệ Sinh Thái LAMOSE https://lyminhgiang.com/giang-ca-la-ai/ https://lyminhgiang.com/giang-ca-la-ai/#respond Mon, 29 Jun 2026 18:13:29 +0000 https://lyminhgiang.com/giang-ca-la-ai/ Giang Cá là ai? Câu chuyện Lý Minh Giang — từ hũ cá cơm sữa rim mang lên lớp học, đến hệ sinh thái LAMOSE và những tour trải nghiệm 'về nhà Giang chơi' ở Hòn Sơn.

The post Giang Cá Là Ai? Hành Trình Từ Hũ Cá Cơm Hòn Sơn Đến Hệ Sinh Thái LAMOSE appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
Nhiều người gọi tôi là Giang Cá trước cả khi biết tên thật của tôi là Lý Minh Giang. Cái tên nghe mộc như mùi biển — và đúng là nó sinh ra từ biển thật. Bài này tôi kể lại trọn vẹn: cái tên Giang Cá từ đâu ra, tôi đã đi một vòng thế nào để quay về với con cá quê mình, gia đình tôi dựng nên hệ sinh thái LAMOSE ra sao, và hôm nay tôi đang làm gì trên đảo Hòn Sơn.

Đảo Hòn Sơn nhìn từ tàu - làng chài ven biển, quê hương của Giang Cá
Đảo Hòn Sơn nhìn từ tàu — nơi tôi sống và làm việc hơn 30 năm, cũng là nơi cái tên “Giang Cá” bắt đầu.

1. Cái Tên “Giang Cá” Bắt Đầu Từ Một Hũ Cá Cơm Sữa Rim

Tôi không tự đặt cho mình cái tên đó. Cả một cộng đồng đặt cho tôi.

Số là khi tôi đi học Eagle Camp của thầy Phạm Thành Long — một cộng đồng gần 3.000 người — tôi là người duy nhất đến từ biển đảo. Trước đó tôi làm ăn hoàn toàn offline, không bán hàng online, chẳng có thương hiệu gì trong tay. Rồi thầy hỏi một câu làm tôi đứng hình: “Em kiếm gì để bán?”

Tôi nghĩ mãi. Cuối cùng quyết: bán đúng thứ quê mình có — hải sản do bà con ngư dân Hòn Sơn tự đánh bắt, sơ chế, làm theo công thức riêng của đảo. Mỗi lần lên lớp, tôi xách theo hũ cá cơm sữa rim tặng cả lớp ăn chơi. Thầy cũng mê món đó. Bạn học thì cứ gặp tôi là hỏi: “Bữa nay anh có mang cá không?”

Riết rồi cả cộng đồng gọi tôi là Giang Cá — không phải một người nào đặt, mà mọi người tự gọi. Cái tên dính luôn tới giờ. Sau này tôi lấy chính nó đặt cho thương hiệu: giangca.vn, tour.giangca.vn. Một cái tên không hoa mỹ, nhưng thật — như chính con cá cơm quê tôi.

2. Hành Trình Học Hỏi — Đi Một Vòng Rồi Quay Về Với Biển

Tôi ra đảo Hòn Sơn từ hồi hơn 10 tuổi, học tới lớp 4 trên đảo rồi mới vào đất liền học tiếp (trường Nguyễn Trực). Lớn lên, tôi vào Sài Gòn ăn học và làm việc cỡ mười năm. Nhưng rồi biển vẫn gọi — tôi quay về đảo, về với cái nghề của gia đình.

Nhà tôi làm kinh doanh xăng dầu giữa biển đã hơn 30 năm — cây xăng nổi đặt trên xà lan, sống trên bè, tiếp nhiên liệu cho ghe tàu ngư dân và khách qua lại đảo. Bên cạnh đó là nghề nuôi cá lồng bè gia truyền. Tôi lớn lên giữa mùi dầu, mùi biển và mùi cá — nên sau này dù đi đâu, làm gì, tôi vẫn thấy mình thuộc về cái bè giữa khơi đó.

Bước ngoặt là khi tôi gặp thầy Phạm Thành Long. Tôi học khóa Eagle Camp 21-22, rồi IPS15 (Internet Power System). Từ một người chỉ biết làm offline, tôi học cách kể câu chuyện của mình ra thế giới, cách xây thương hiệu, cách bán hàng tử tế. Tôi cũng bước vào BNI và được anh em tín nhiệm bầu làm Chủ tịch chapter BNI Aneto Online (Vùng Hà Nội 06) qua mấy nhiệm kỳ. Và để rèn cái sức bền của người làm đường dài, tôi tập chạy — đến nay đã hoàn thành cự ly marathon 42km.

“Cá lội ngược dòng — không phải để chứng tỏ, mà vì đó là đường về nhà.”

Tôi đi học, đi chạy, đi kết nối — không phải để thành người khác. Mà để về làm con cá quê mình cho ra tấm ra món hơn.

3. Hệ Sinh Thái LAMOSE — Dựng Bằng Cả Một Gia Đình

Cái tôi gây dựng không phải một cửa hàng, mà là một hệ sinh thái — tôi gọi là LAMOSE. Mỗi mảnh ghép nối vào nhau như con nước nối những bãi bồi:

  • 🐟 Hải Vị Giang Sơn (giangca.vn) — đặc sản biển đảo: cá cơm rim, mực rim, tôm khô, cá khô.
  • ⛵ LAMOSE Tour / Giang Cá Tour (tour.giangca.vn) — tour Hòn Sơn, Nam Du, Phú Quý, Côn Đảo, Phú Quốc.
  • 🚢 Tàu Sea Mê & Bè Sea Mê — tàu chở khách ra bè nổi giữa biển, một concept không nơi nào trên đảo làm được.
  • 🏨 LAMOSE Hotel — khách sạn xanh 3 sao, đang trong giai đoạn xây dựng.

Nhưng cái xương sống của LAMOSE không nằm ở mấy cái tên đó. Nó nằm ở gia đình tôi — ba thế hệ. Hũ mắm cá cơm, hũ cá rim mà khách khen, là do má tôi (hơn 70 tuổi) vẫn ngồi lặt từng con cá, ủ hơn một tháng theo cách của các cụ. Vợ con tôi cùng tôi lo từng chuyến khách, từng mẻ hàng — đứa con út của tôi khi tôi viết những dòng này mới chừng bảy, tám tháng. Chính cái bè cá gia truyền của gia đình, tôi chuyển dần thành bè du lịch đón khách. Cơ ngơi này là mồ hôi của cả nhà, không phải của riêng tôi.

Với tôi, làm thương hiệu mà quên gốc gác gia đình thì cũng như đi biển mà bỏ lại cái neo. Tôi giữ cái neo đó kỹ lắm.

Câu mực buổi chiều ven biển Hòn Sơn - trải nghiệm thật cùng ngư dân
Câu mực ven biển Hòn Sơn — thứ tôi bán cho khách không phải con mực, mà là cảm xúc lần đầu tự tay câu được nó.

4. Hôm Nay: Những Tour Trải Nghiệm “Về Nhà Giang Chơi”

Hiện tại, thứ tôi dồn sức nhiều nhất là tour trải nghiệm — và tôi làm nó theo một cách rất riêng.

Tôi không bán tour ngắm cảnh. Tôi bán trải nghiệm làm thật cùng ngư dân bản địa:

  • Câu mực đêm trên tàu Sea Mê — hành trình gần 9 tiếng giữa biển: tự tay câu mực, ăn mực nhảy tươi rói, húp chén cháo mực nấu ngay trên tàu. Có đội cần thủ chuyên nghiệp đi cùng, tàu đầy đủ áo phao, chỗ nghỉ, chỗ nấu — an toàn đặt lên trên hết.
  • Kéo lú đêm cùng gia đình — xuồng nhỏ, vài cái lú, chừng mười lăm phút tự tay kéo lên rồi nướng than ăn tại chỗ với nước mắm me.
  • Một ngày làm ngư dân trên bè Sea Mê — bè rộng 144m² ba tầng giữa vùng nước sâu: cho cá ăn, tự tay bắt cá trong lồng, lặn ngắm san hô, BBQ hải sản vừa bắt ngay trên bè.

Triết lý của tôi gói trong một câu: “Bán cảm xúc, không bán địa điểm hay món ăn.” Địa điểm rồi sẽ quên, món ăn rồi sẽ nguôi — nhưng cái cảm giác lần đầu tự tay câu được con mực, kéo được con cá, thì khách giữ suốt đời. Tôi đón khách như đón người thân về nhà chơi, không bài bản setup cứng nhắc. Là người bản địa hơn 30 năm, tôi làm cây cầu nối khách với ngư dân, với người làm nghề thật — “người thực, việc thực”, không sống ảo, không tô vẽ.

Hòn Sơn Dạy Tôi: Cho Đi Trước, Biển Sẽ Trả Lại

Tất cả những gì tôi làm hôm nay, gốc rễ đều từ hòn đảo này. Ở Hòn Sơn, không ai sống một mình được. Thuyền anh hư máy giữa khơi, thuyền tôi phải kéo về — vì biết đâu mai mốt tới lượt mình. Mẻ cá nhà này trúng đậm thì san bớt cho nhà bên thất bát. Ông bà tôi gọi đó là tình làng nghĩa biển — và đó cũng chính là cái triết lý “Cho là Nhận” mà tôi mang theo suốt hành trình.

“Biển không chứa hết được sông, nhưng sông nào cũng tìm về biển.”

Tôi đi một vòng lớn, học đủ thứ, gặp đủ người — rồi cuối cùng vẫn tìm về con cá cơm của má, về cái bè giữa biển, về đảo. Đó là đường về nhà của tôi.

👉 Muốn nếm đặc sản biển đảo Hòn Sơn hay “về nhà Giang chơi” một chuyến, mời bạn ghé:

  • 🐟 Hải Vị Giang Sơn — cá cơm rim, mực rim, đặc sản biển đảo Hòn Sơn
  • ⛵ Giang Cá Tour — tour trải nghiệm câu mực, làm ngư dân, về nhà Giang chơi

Câu Hỏi Thường Gặp (FAQ)

Giang Cá là ai? Giang Cá là biệt danh của Lý Minh Giang (Giang Biển Đảo) — doanh nhân đảo Hòn Sơn, người sáng lập hệ sinh thái LAMOSE. Cái tên do cộng đồng Eagle Camp đặt, vì anh hay mang cá cơm sữa rim Hòn Sơn lên lớp tặng mọi người.

Vì sao gọi là “Giang Cá”? Vì trong cộng đồng gần 3.000 người của thầy Phạm Thành Long, anh là người duy nhất đến từ biển đảo và luôn gắn với con cá quê mình — nên cả cộng đồng tự gọi anh là Giang Cá.

LAMOSE gồm những gì? Hải Vị Giang Sơn (đặc sản biển), LAMOSE Tour / Giang Cá Tour (tour trải nghiệm), tàu và bè Sea Mê, cùng LAMOSE Hotel (khách sạn xanh 3 sao đang xây dựng).

Tour của Giang Cá khác gì các tour khác? Không bán cảnh, bán trải nghiệm làm thật cùng ngư dân: câu mực đêm, kéo lú, một ngày làm ngư dân trên bè — đề cao an toàn và cảm xúc thật, đón khách như người thân về nhà.


Key Takeaways

  1. “Giang Cá” là cái tên cộng đồng đặt — từ hũ cá cơm sữa rim Hòn Sơn, không phải tự xưng.
  2. Đi một vòng rồi quay về — học hành, kinh doanh xăng dầu giữa biển, Eagle Camp, BNI, marathon — tất cả để về làm con cá quê mình cho tử tế hơn.
  3. LAMOSE dựng bằng cả gia đình ba thế hệ — từ hũ mắm của má tới cái bè cá gia truyền chuyển thành bè du lịch.
  4. “Bán cảm xúc, không bán địa điểm” — triết lý cốt lõi của tour trải nghiệm.
  5. “Cho là Nhận” — tình làng nghĩa biển Hòn Sơn là gốc rễ của mọi việc Giang làm.

Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com

The post Giang Cá Là Ai? Hành Trình Từ Hũ Cá Cơm Hòn Sơn Đến Hệ Sinh Thái LAMOSE appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.

]]>
https://lyminhgiang.com/giang-ca-la-ai/feed/ 0