Thủy Anh — Người Phụ Nữ Việt Dựng Chuỗi Lẩu Nướng Hàn Ở Campuchia

Hai giờ sáng. Nha Trang. Ngoài ban công khách sạn, gió biển thổi lành lạnh. Có một người phụ nữ ngồi đó, mắt vẫn sáng rực, tay cầm điện thoại, quay sang hỏi tôi: “Giang ơi, cái phễu đó… nó chạy làm sao? Em làm sáu cái nhà hàng bên Campuchia không thấy khó bằng hiểu mấy cái ngôn ngữ xa hoa này của mấy đứa.”

Tôi bật cười. Một người đàn bà điều hành sáu nhà hàng lẩu nướng Hàn Quốc ở xứ người, mà ngồi đây, giữa đêm, kiên nhẫn như một đứa học trò, bắt thằng ngư dân Hòn Sơn này dạy bằng được cách dựng một “cái phễu” trên internet. Đó là chị Thủy Anh.

Lý Minh Giang và chị Thủy Anh - doanh nhân F&B chuỗi lẩu nướng Hàn Quốc tại Campuchia
Tôi và chị Thủy Anh — người phụ nữ Việt gây dựng chuỗi lẩu nướng Hàn Quốc trên đất Campuchia.

Một Người Việt Mang Lửa Bếp Sang Đất Khách

Thủy Anh là người Việt, nhưng chọn Campuchia làm nơi gieo lưới. Ở một xứ lạ — khác tiếng nói, khác thói quen, khác cả cái cách người ta ngồi vào bàn ăn — chị dựng nên không phải một, mà sáu nhà hàng lẩu nướng Hàn Quốc.

Ai từng đi xa quê làm ăn mới thấu cái khó đó. Ngư dân quê tôi có câu: ra khơi vùng nước lạ, con nước không quen, luồng cá không thuộc, lưới giăng kiểu cũ chưa chắc đã ăn. Chị Thủy Anh ra khơi ở một vùng nước hoàn toàn xa lạ — và chị không chỉ sống được, chị còn dựng được cả một hạm đội nhỏ giữa lòng Phnom Penh.

Sáu cái bếp đỏ lửa mỗi tối. Sáu nơi người ta tụ về, gắp miếng thịt nướng còn xèo xèo, húp ngụm lẩu nóng, cười nói. Đằng sau cái ấm cúng đó là một người phụ nữ đã đi qua không biết bao nhiêu mùa biển động nơi đất khách.

Bước Ngoặt: Khi Người Đàn Bà F&B Chịu Ngồi Lại Làm Học Trò

Tôi gặp chị Thủy Anh ở Eagle Camp — câu lạc bộ Đại Bàng, chương trình một năm của Thầy Phạm Thành Long. Rồi cùng nhau qua IBS 15, IBS 16 ở Nha Trang.

Điều khiến tôi nể chị không phải mấy con số nhà hàng. Mà là cái tâm thế: một người đang đứng trên đỉnh chuỗi F&B của mình, vẫn chịu xuống làm lại từ đầu. Chị ngồi học từ sáng tới khuya, ghi chép cặm cụi. Có những buổi học căng quá, mệt quá, tôi thấy chị ngủ gục ngay trước sảnh khách sạn — chợp mắt một chút rồi lại bật dậy học tiếp.

Người đảo biết — gió đổi chiều thì lưới phải đổi hướng. Chị Thủy Anh là người buôn bán giỏi giữa đời thực, nhưng chị hiểu thế giới đang đổi chiều: khách hàng giờ ở trên internet. Và chị không ngại thừa nhận mình chưa thuộc vùng nước mới đó.

“Em làm nhà hàng quen rồi, đứng bếp em không sợ. Nhưng mấy cái content, mạng xã hội, phễu này phễu kia — nghe như ngôn ngữ xa hoa của tụi trẻ. Mà không học là tụt lại.” — chị Thủy Anh nói, thẳng băng, đúng kiểu người làm ăn thật.

Tôi quý chị ở chỗ đó. Người ta hay sĩ diện. Còn chị, thiếu cái gì là hỏi cái đó, hỏi tới khi hiểu mới thôi.

Đêm Ban Công Và “Cái Phễu” — Điều Tôi Học Được Từ Chị Thủy Anh

Cái đêm Nha Trang ấy, chị bắt tôi dạy bằng được cách dựng một hệ thống bán hàng trên internet. Tôi ngồi vẽ ra cho chị từng khúc một:

  • Nội dung — mình kể chuyện thật, món thật, bếp thật.
  • Mạng xã hội — đem câu chuyện đó tới người ta.
  • Leadpages / trang đích — chỗ giữ chân người quan tâm.
  • Cái phễu — dẫn người lạ thành người quen, người quen thành khách.
  • Hệ thống email — nuôi mối quan hệ đó dài lâu, tự động.

Chúng tôi ngồi tới sáng. Gió biển Nha Trang thổi qua ban công, hai anh em một người vẽ một người hỏi, hỏi tới khi cái phễu trong đầu chị nó thông mới chịu đi ngủ.

Và tôi nhận ra một điều: dạy người khác cũng là cách mình hiểu lại chính mình. Đêm đó tôi không chỉ dạy chị. Tôi tự sắp xếp lại cả cái hệ thống bán hàng của mình cho gọn gàng hơn. Chị Thủy Anh tưởng đang nhận, nhưng chị cho tôi nhiều hơn chị nghĩ.

Ở Eagle Camp là vậy. Người này biết cái này, người kia giỏi cái kia, ngồi lại với nhau là giàu lên. Chị có cả một cộng đồng tốt quanh mình — và chị sống đúng cái tinh thần cho đi để nhận lại mà không cần ai dạy.

Hòn Sơn Trong Câu Chuyện Của Chị

Có một chuyện làm tôi nhớ mãi. Tôi tặng chị mấy món đặc sản biển đảo quê mình — cá cơm, hải sản Hòn Sơn. Chị thích lắm, ủng hộ nhiệt tình. Nhưng chị cười, nói thật: “Mua về nhà tụi em đâu có ăn được đâu anh. Phải có anh em ngồi chung, ăn chung mới ngon.”

Câu đó nghe vậy mà thấm. Với chị Thủy Anh, miếng ngon không nằm ở món ăn — nó nằm ở người ngồi cùng. Cũng giống cái nghề bán lẩu nướng của chị: người ta đâu chỉ tới ăn thịt, người ta tới để được ngồi quây quần.

Tôi nghĩ tới những đêm ở Hòn Sơn quê mình. Ngư dân đi biển về, cá tươi roi rói, nhưng chẳng ai ăn một mình. Cả xóm chài kéo nhau ra, người nhóm lửa, người làm cá, vừa ăn vừa kể chuyện sóng gió ngoài khơi. Mâm hải sản ngon nhất Hòn Sơn không phải mâm đắt nhất — mà là mâm có đông người thương ngồi lại.

Chị Thủy Anh bán lẩu nướng ở Campuchia. Tôi bán hải sản, bán tour ở Hòn Sơn. Hai nghề khác nhau, hai xứ cách nhau cả biên giới. Nhưng hóa ra chúng tôi bán cùng một thứ: chỗ để người ta ngồi lại với nhau.

“Biển không chứa hết được sông, nhưng sông nào cũng tìm về biển.”

Bài Học Tôi Mang Theo

Từ chị Thủy Anh, tôi học được ba điều, và tôi đem cả ba về áp dụng cho LAMOSE:

Một — dám làm học trò. Đang đứng trên đỉnh vẫn chịu ngồi xuống học cái mới. Tôi cũng vậy, vẫn đang học mỗi ngày để đưa Hòn Sơn lên internet cho đàng hoàng.

Hai — bán trải nghiệm, không bán món. Chị bán không gian quây quần. Tôi bán cái cảm giác “về nhà Giang chơi” giữa biển đảo.

Ba — cho đi trước. Đêm ban công ấy tôi cho đi cái mình biết, không tính toán. Và tôi nhận lại một người bạn, một người chị, suốt đời.

👉 Nếu bạn có dịp qua Campuchia, ghé chuỗi lẩu nướng Hàn Quốc của chị Thủy Anh — ăn để thấy cái tâm của người Việt làm ăn nơi đất khách.

Còn nếu bạn muốn một lần ngồi lại với nhau thật sự — giữa biển trời Hòn Sơn, có lửa, có cá tươi, có người thương — thì:

Chị Thủy Anh hứa sẽ đưa cả gia đình ra Hòn Sơn. Tôi đợi cái ngày đó — để được nhóm bếp, làm cá, ngồi lại với chị và gia đình ngay trên hòn đảo quê mình. Để chị thấy: cái mâm hải sản mà “mua về nhà ăn không ngon”, khi ngồi giữa anh em trên đảo, nó ngon tới cỡ nào.

Người Đàn Bà Của Những Cái Bếp Đỏ Lửa

Có những người bán đồ ăn. Và có những người bán hơi ấm.

Chị Thủy Anh thuộc vế sau. Sáu cái bếp của chị ở Campuchia không chỉ nướng thịt — chúng giữ lửa cho biết bao cuộc gặp gỡ, biết bao tình anh em xa quê. Sóng nào rồi cũng dạy ta cách lái thuyền. Và người đàn bà này, qua bao mùa biển động nơi đất khách, đã học được cách giữ cho ngọn lửa của mình không bao giờ tắt.

Tôi tin, dù ở Phnom Penh hay ở Hòn Sơn, dù bán lẩu nướng hay bán hải sản — cái nghề thật sự của những người như chị, như tôi, chỉ có một: làm cho người ta được ngồi lại bên nhau.


Câu Hỏi Thường Gặp (FAQ)

Thủy Anh là ai? Chị Thủy Anh là một người phụ nữ Việt Nam đang sinh sống và kinh doanh tại Campuchia, sở hữu chuỗi sáu nhà hàng lẩu nướng Hàn Quốc. Chị là thành viên cộng đồng Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long.

Chị Thủy Anh kinh doanh gì? Chị hoạt động trong lĩnh vực F&B (ẩm thực), cụ thể là chuỗi sáu nhà hàng lẩu nướng Hàn Quốc tại Campuchia.

Tôi quen chị Thủy Anh ở đâu? Chúng tôi gặp nhau ở Eagle Camp (CLB Đại Bàng) — chương trình một năm của Thầy Phạm Thành Long, rồi học chung qua IBS 15, IBS 16 tại Nha Trang.

Học được gì từ chị Thủy Anh? Tinh thần dám làm học trò dù đã thành công, tư duy bán trải nghiệm thay vì bán món, và triết lý cho đi trước khi nhận.


Key Takeaways

  1. Dám làm lại từ đầu — chị Thủy Anh đứng trên đỉnh chuỗi F&B vẫn chịu ngồi học cái mới mỗi ngày.
  2. Bán trải nghiệm, không bán món — sáu nhà hàng của chị bán không gian quây quần, không chỉ bán đồ ăn.
  3. Cho đi để nhận lại — tinh thần sống đẹp của cộng đồng Eagle Camp.
  4. Miếng ngon nằm ở người ngồi cùng — triết lý chung của nghề ẩm thực và nghề biển đảo.
  5. Người Việt làm ăn nơi đất khách — bản lĩnh giữ lửa qua bao mùa biển động.

Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com

Lý Minh Giang
Về tác giả Lý Minh Giang

Lý Minh Giang (Giang Biển Đảo) — doanh nhân sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm. Người sáng lập hệ sinh thái LAMOSE: tour Chạm Hòn Sơn và đặc sản biển Hải Vị. Thành viên Hiệp hội Du lịch An Giang và BNI Aneto. Anh chia sẻ về biển đảo, kinh doanh và mối quan hệ con người từ góc nhìn của một người sống trọn đời với đảo.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *