The post Nguyễn Đức Tốt: Từ Đứa Trẻ Theo Cha Đi Biển Đến CEO Yimex appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>
Có những người bạn mà bạn quý ngay từ cái bắt tay đầu tiên. Cũng có những người bạn phải đi cùng nhau một quãng đường dài, ngồi im lặng bên nhau đủ lâu, mới thấy hết cái tử tế bên trong. Tốt thuộc kiểu thứ hai. Và câu chuyện của anh, tôi nghĩ, đáng để kể lại cho những ai đang loay hoay ở vạch xuất phát của đời mình.
Cả hành trình đó, tôi cũng ngồi kể lại trong một tập podcast ngắn. Bạn có thể bấm nghe giọng thật của anh em tôi, rồi đọc tiếp câu chuyện bên dưới:
Nguyễn Đức Tốt sinh năm 1990 ở một vùng quê ven biển Quảng Nam, nay là thành phố Đà Nẵng. Năm 11 tuổi, cái tuổi mà nhiều đứa trẻ còn ham chơi, Tốt đã theo cha ra biển đánh bắt hải sản. Cha anh thức dậy lúc hai, ba giờ sáng, lênh đênh trên chiếc thuyền nhỏ không mái che, chịu cái nắng gắt gần 40 độ giữa trưa, có ngày ướt như chuột lột giữa những cơn mưa bất chợt, rồi trở về khi trời đã xế chiều.
Chính giữa những buổi trưa cháy da đó, trong đầu đứa trẻ ấy đã cài vào một câu: lớn lên, mình sẽ không làm cái nghề vất vả như cha. Nhưng biển không chỉ lấy đi. Biển cũng cho. Cái nắng, cái mưa, cái đói của những chuyến ra khơi đã tôi luyện cho Tốt một thứ mà sau này không trường lớp nào dạy được: sự lì lợm, sự bền bỉ, và khả năng chịu đựng những ngày dài mà không than.
Học hết cấp ba, anh khăn gói vào Sài Gòn, học Cao đẳng Quản trị Kinh doanh. Ra trường, như bao đứa trẻ tỉnh lẻ khác, anh làm đủ nghề để bám trụ lại thành phố: phục vụ nhà hàng, nghiên cứu thị trường, môi giới bất động sản, bán hàng trong siêu thị. Không việc nào là nhẹ. Nhưng anh cứ đi, cứ thử, cứ ngã rồi đứng dậy.
Đến năm 2015, anh lấy vợ, có con, và bắt đầu làm đại diện thương mại cho một công ty phân bón lớn, phụ trách chăm sóc khách hàng ở các tỉnh miền Tây. Có ngày anh chạy xe máy hơn 200 cây số, băng qua Cần Thơ, Hậu Giang, Vĩnh Long, Kiên Giang, nắng đổ trên lưng áo. Đó là những năm anh học nghề bằng chính đôi chân và bánh xe của mình, hiểu cây, hiểu đất, hiểu bà con nông dân cần gì.
Nhưng bốn năm trôi qua, anh dừng lại nhìn. Hai vợ chồng và đứa con gái nhỏ vẫn ở trong căn nhà trọ chưa tới 15 mét vuông, trong một con hẻm ở quận Tân Bình. Mình phải thay đổi, không thể để vợ con sống mãi như thế này. Đêm nào anh cũng trằn trọc như thế. Cái nghèo không đáng sợ bằng cái cảm giác cố gắng mãi mà mọi thứ vẫn đứng yên.
Chính những đêm không ngủ ấy đẩy Tốt đến một quyết định đổi cả đời: anh nghỉ làm thuê, tự khởi nghiệp phân bón của riêng mình.
Thời gian đầu vô cùng khó. Vốn ít, sản phẩm mới chưa có lợi thế cạnh tranh, anh phải chấp nhận cho các đại lý mới nợ để giữ mối. Sáu tháng đầu, anh gần như tiêu sạch số tiền tiết kiệm gom góp của bao nhiêu năm đi làm. May mắn là vợ anh khi ấy có một công việc ổn định, đủ để gia đình nhỏ sống qua ngày trong lúc anh gồng mình dựng nghiệp.
Rồi mọi thứ dần vững. Giấc mơ ngày còn nhỏ, có một công việc kinh doanh của riêng mình, có nhà ở thành phố, có chiếc xe hơi, anh đều làm được ở tuổi 30. Hôm nay, anh sống cùng gia đình ở TP.HCM, còn nhà máy sản xuất của Yimex đặt tại Khu công nghiệp Thái Hòa, Long An, nơi những mẻ phân bón dạng bột, dạng nước ra đời mỗi ngày, cung cấp cho cây ăn trái, cây công nghiệp, rau màu khắp cả nước.

Công ty của anh đứng trên ba chữ: Chất lượng, Đổi mới, Bền vững. Có nhà máy, có dây chuyền, có địa chỉ rõ ràng, có giấy phép lưu hành, với Tốt, đó là những cái nền bắt buộc phải có trước khi nói bất cứ điều gì về sản phẩm. Bởi anh hiểu, ai bán phân cũng nói phân mình tốt; điều làm nên khác biệt là bạn có dám minh bạch nguồn gốc để bà con nông dân tin hay không.
Nhưng điều khiến tôi nể Tốt không nằm ở nhà máy hay danh sách đối tác. Nó nằm ở câu anh hay nói với người mới:
“Bạn không cần hàng trăm triệu để khởi sự. Chỉ cần dám bắt đầu với chưa tới chục thùng hàng, và bắt đầu bằng điều đúng đắn.” Nguyễn Đức Tốt
Tôi nghe câu đó mà giật mình. Bởi cái rào cản lớn nhất của người muốn khởi nghiệp chưa bao giờ là tiền. Nó là nỗi sợ. Và Tốt, hơn ai hết, hiểu nỗi sợ đó, vì tám năm trước anh cũng đứng đúng chỗ ấy, cũng từng nghĩ muốn làm chủ thì phải có nhà máy tiền tỷ, phải ôm lô hàng vài trăm triệu, và rồi chùn bước.
Có một chi tiết ở Tốt mà tôi quan sát rất kỹ: anh không giữ con đường cho riêng mình. Anh quay lại dẫn đường.
Đối tượng anh chọn đồng hành không phải nông dân, mà là những bạn trẻ từng đi làm sale, có nghề, có va chạm thị trường, có khát khao, nhưng loay hoay mãi vì không có người dẫn đường. Sau ba năm, năm năm làm công ăn lương, cuộc sống vẫn thế. Họ muốn có một thương hiệu phân bón của riêng mình để thoát khỏi cuộc chiến cạnh tranh về giá, nhưng sợ. Sợ phải mở nhà máy, sợ ôm lô hàng lớn, sợ không biết bắt đầu từ đâu và không ai chỉ.
Tốt gỡ đúng những nỗi sợ đó. Anh sản xuất, gia công, để bạn trẻ chỉ cần bắt đầu nhỏ mà vẫn có sản phẩm mang tên mình, có thương hiệu của riêng mình. Anh không chỉ bán phân, anh trao cả một lối đi: cách ra sản phẩm, cách vận hành, cách dựng thương hiệu, cách bước những bước đầu tiên mà không vấp ngã như anh từng vấp.
Anh kể tôi nghe về Phạm Đức Thiện, con của một chủ cửa hàng phân thuốc nông nghiệp. Thiện đứng giữa hai ngã đường: nối nghiệp gia đình bán phân thuốc, hay tự dựng một cái gì đó lớn hơn cho riêng mình. Sau quá trình đi học phát triển bản thân, Thiện khao khát bước ra, nhưng chưa biết đi thế nào. Hai anh em chơi với nhau, tương tác, tư vấn, hỗ trợ. Tốt định hướng cho Thiện thành lập công ty, làm một thương hiệu riêng. Và giờ, hai anh em đang hợp tác thật, Yimex sản xuất, Thiện phân phối các sản phẩm phân bón ấy ra thị trường. Một người đi trước, dắt tay một người đi sau. Đúng tinh thần Cho là Nhận mà tôi vẫn tâm niệm suốt bao năm ở Hòn Sơn.
Tôi hỏi Tốt: giữa muôn vàn thứ để khởi nghiệp, sao lại chọn phân bón? Anh cười, nói đó là cái duyên nghề. Nhưng tôi biết, đằng sau chữ “duyên” ấy là cả một quãng đời đã đi qua: từ đứa trẻ đi biển, đến anh sale chạy 200 cây số mỗi ngày, đến người cha trằn trọc trong căn trọ 15 mét vuông. Anh chọn phân bón vì anh hiểu nó tới tận gốc rễ. Và anh chọn giúp người trẻ vì anh nhìn thấy chính mình của tám năm trước trong ánh mắt họ.

Cái kỷ luật để đi đường dài đó, Tốt rèn trên đường chạy. Ít ai biết, anh từng là một người rất tự ti, luôn nghĩ mình sức khỏe yếu, từ nhỏ không dám chơi bất kỳ môn thể thao nào. Cho đến khi anh gặp Thầy Phạm Thành Long, người cho anh niềm tin rằng giới hạn không nằm ở thể chất, mà nằm ở niềm tin ta dành cho chính mình. Anh chọn chạy bộ, môn thể thao đơn giản nhất nhưng đòi hỏi kỷ luật và kiên trì nhất.
Và nó thay đổi hoàn toàn con người anh. Từ cự ly Marathon Tiền Phong Quảng Trị 42km trong 3 giờ 50 phút, đến Ultra Trail Hà Giang 50km, VMM Sapa 100km, rồi Ultra Trail Cao Bằng 160km, cuộc chiến hai đêm ba ngày giữa rừng núi Tây Bắc. Và tấm ảnh anh dang tay về đích IRONMAN 140.6 tại Đà Nẵng, cự ly khắc nghiệt nhất của môn ba môn phối hợp, là minh chứng cho một điều anh hay nói: anh không chạy vì thành tích, anh chạy để rèn ý chí. Với Tốt, đường chạy và thương trường là một. Kỷ luật luyện tập chính là kỷ luật làm việc. Vượt giới hạn cá nhân cũng chính là cách anh mở rộng giới hạn của doanh nghiệp.
Tôi và Tốt học chung cộng đồng Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long. Vừa rồi, anh em cùng học một khóa huấn luyện năm ngày tại Nha Trang, từ 29/6 đến 3/7. Đó là những ngày căng não, học về tư duy, về marketing, về cách phát triển chính doanh nghiệp của mình.

Học xong, chúng tôi kéo nhau ra biển. Dù lượn. Ca nô. Những trò chơi giữa biển xanh cát trắng nắng vàng của Nha Trang. Rồi một bữa tiệc hải sản trên nhà hàng nổi, nơi những câu chuyện cứ thế tuôn ra, anh em càng nói càng thấy gần. Cái khung cảnh mà nếu bạn từng thấy, bạn sẽ hiểu vì sao dân Eagle Camp gắn bó đến vậy: không phải vì cùng học một lớp, mà vì cùng dám đẩy mình qua giới hạn.
Nhưng cái làm tôi thấy gần Tốt nhất không phải mấy trò chơi biển. Đó là lúc ngồi trên xe anh chở về Sài Gòn, hai anh em nói chuyện gia đình. Anh có ba đứa con. Tôi cũng ba đứa con. Cả hai đều mê vận động, mê leo núi. Và cả hai đều là con của biển.
Tôi lớn lên ở Hòn Sơn. Mười tuổi tôi ra đảo, thấm cái vị mặn của gió, thấy cha ông mình mỗi sáng đẩy ghe ra khơi, chiều kéo lưới về, mắt dõi theo con nước. Tốt lớn lên bên biển Quảng Nam, mười một tuổi đã ngồi trên thuyền cha giữa nắng cháy. Hai đứa trẻ ở hai vùng biển khác nhau, cùng một quyết tâm rời chiếc thuyền vất vả của cha. Để rồi khi trưởng thành, cả hai đều mang biển trong máu theo cách riêng. Tốt sống ở Sài Gòn, nhưng mỗi lần ra biển tập luyện, rèn mình, anh như trở về với gốc gác. Tôi về hẳn với Hòn Sơn để dựng LAMOSE.
“Sóng nào rồi cũng dạy ta cách lái thuyền.”
Người đi biển ở quê tôi hiểu câu đó tới tận xương. Không ai xin được biển lặng. Người ta chỉ có thể học cách lái con thuyền của mình qua từng con sóng. Tốt là vậy. Mỗi cú ngã trên thương trường, mỗi cây số trên đường ultra trail, mỗi lô hàng cho nợ những ngày đầu, đều là một con sóng dạy anh lái vững hơn. Và đến lượt anh, anh dạy lại người sau cách đọc con nước.
Ngồi trên xe hôm đó, tôi nghĩ về công việc của mình ở Hòn Sơn. Tôi làm đặc sản biển, làm tour, làm tàu, và tôi cũng đang cố dắt tay bà con trên đảo, các bạn trẻ ở quê, để họ không phải bỏ xứ đi làm ăn xa. Nghe Tốt kể chuyện đồng hành với người mới, tôi thấy chúng tôi đang làm cùng một việc, chỉ khác cái nghề: biến trải nghiệm khổ của mình thành con đường bớt khổ cho người đi sau.
Đó là bài học tôi mang về, và nó thay đổi cách tôi nhìn về chính LAMOSE. Người ta hay nghĩ thành công là leo lên cao rồi rút thang. Tốt làm ngược lại, anh leo lên rồi thả thang xuống. Anh minh bạch nhà máy, minh bạch giấy phép, để người mới tin mà bước theo. Anh viết cả một cuốn cẩm nang, đặt mục tiêu đồng hành hàng chục ngàn bạn trẻ, không phải để giữ họ lệ thuộc, mà để họ tự đứng được trên đôi chân mình. Tôi tin đó mới là kiểu thành công đáng để kể lại.
Nếu bạn đang khao khát khởi nghiệp nông nghiệp mà chưa biết bắt đầu từ đâu, hãy kết nối với anh Nguyễn Đức Tốt: nguyenductot.com, nơi anh chia sẻ cuốn cẩm nang “28 Ngày Khởi Nghiệp Kinh Doanh Phân Bón” cùng hành trình đồng hành 10.000 bạn trẻ.
Còn nếu bạn muốn một lần đứng giữa biển đảo để nghe lòng mình chậm lại, như cách anh em tôi đã gắn kết ở Nha Trang, thì mời bạn về Hòn Sơn với tôi:
Hải Vị Giang Sơn, đặc sản biển đảo Hòn Sơn
Giang Cá Tour, chạm vào biển đảo theo cách thật nhất
Tốt “Phân Bón”, cái tên nghe như một câu đùa, nhưng đằng sau nó là một đứa trẻ từng ngồi trên thuyền cha giữa biển, học cách không bỏ cuộc. Có người đi qua giông bão rồi im lặng cất nó đi. Có người đi qua giông bão rồi quay lại thắp đèn cho kẻ đang lênh đênh. Bạn muốn làm người nào?
Nguyễn Đức Tốt là ai?
Nguyễn Đức Tốt (sinh 1990, quê Quảng Nam, nay là Đà Nẵng) là CEO Công ty Yimex, chuyên sản xuất và gia công phân bón. Anh được biết đến với biệt danh Tốt “Phân Bón” và là người đồng hành cho các bạn trẻ khởi nghiệp trong ngành nông nghiệp.
Nguyễn Đức Tốt kinh doanh gì và ở đâu?
Anh sản xuất, gia công phân bón dạng bột và dạng nước. Anh sống tại TP.HCM, còn nhà máy sản xuất của Yimex đặt tại Khu công nghiệp Thái Hòa, Long An. Anh cũng giúp các bạn trẻ có kinh nghiệm sale xây dựng thương hiệu phân bón riêng để làm đại lý, nhà phân phối.
Làm sao để kết nối với Nguyễn Đức Tốt?
Bạn có thể tìm anh tại website nguyenductot.com và tham khảo cuốn cẩm nang “28 Ngày Khởi Nghiệp Kinh Doanh Phân Bón”.
Nguyễn Đức Tốt và Lý Minh Giang quen nhau thế nào?
Cả hai cùng học trong cộng đồng Eagle Camp của Thầy Phạm Thành Long, và vừa cùng dự một khóa huấn luyện năm ngày tại Nha Trang (29/6 đến 3/7), sau đó cùng nhau trải nghiệm biển Nha Trang.
Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo, sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE.
Trang chủ: lyminhgiang.com
The post Nguyễn Đức Tốt: Từ Đứa Trẻ Theo Cha Đi Biển Đến CEO Yimex appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chúc — Người Sống Với Sức Khỏe Mỗi Ngày appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc là người như vậy. Tôi gặp anh ở Eagle Camp — cộng đồng học trò của Thầy Phạm Thành Long — qua không biết bao nhiêu lớp học chung. Và lần nào cũng thế: anh ngồi đó, lặng lẽ, ghi chép, quan sát. Ít nói tới mức có người tưởng anh khó gần. Nhưng Thầy thì thương anh lắm, nhắc tên anh hoài. Vì Thầy biết một điều mà người ngoài không thấy ngay: cái sự im lặng đó không phải rụt rè — đó là một người đang học bằng cả con người mình.

Ít ai ngờ vị bác sĩ chỉn chu ấy lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Anh từng kể, có giai đoạn tuổi thơ anh đi đào từng con giun mang về cho gà vịt ăn, chỉ mong nhà có thêm một bữa cơm tươm tất hơn.
Năm 2007, anh đỗ vào Đại học Y Hà Nội. Với một cậu bé nhà nghèo, đó không đơn thuần là một tờ giấy báo trúng tuyển — đó là cánh cửa. Sáu năm sau, năm 2013, anh tốt nghiệp bác sĩ, đi qua hàng nghìn giờ trong phòng mổ và không biết bao nhiêu ca trực đêm.

Rồi anh chuyên sâu hơn mười năm về phẫu thuật tạo hình – thẩm mỹ. Làm việc, hợp tác ở những nơi như Bệnh viện Thẩm mỹ Kangnam, Đông Á, JT Angle, Phòng khám Thủy Tiên; được đào tạo nâng cao với chuyên gia Hàn, Mỹ, Pháp. Nếu dừng ở đó, anh đã là một bác sĩ thẩm mỹ thành công. Nhưng anh không dừng.
Có một bài học làm anh trăn trở suốt nhiều năm làm nghề: nhiều người đẹp lên bên ngoài, nhưng lại thiếu đi sức khỏe nền tảng bên trong. Đẹp mà mệt. Đẹp mà yếu. Đẹp mà không đi được xa.
Anh nhận ra: “Sức khỏe là gốc rễ của nhan sắc.” Và thay vì chỉ dừng ở việc làm người ta đẹp hơn, anh mở rộng con đường của mình sang Y học dự phòng và Longevity — y học tuổi thọ. Anh tập trung vào một nhóm người mà xã hội hay bỏ quên: những người sau tuổi 40, bắt đầu âm thầm mất cơ, hụt sức, sợ té ngã, sợ tuổi già phụ thuộc.
“Bác sĩ không chỉ nói về sức khỏe — bác sĩ phải sống với sức khỏe mỗi ngày.” — Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc
Và anh sống đúng như thế thật. Đây mới là chỗ tôi phục anh nhất.
Bạn thử hình dung: một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng lại là vận động viên phong trào hoàn thành Ironman 70.3. Anh đã chạy Half Marathon 21km, rồi Full Marathon 42km ở giải Tiền Phong – Quảng Trị và VnExpress – Hải Phòng. Anh chinh phục Aquaman Hạ Long (bơi 2km – đạp 80km – chạy 21km), rồi Ironman 70.3 Đà Nẵng.
Anh không khuyên bệnh nhân điều gì mà bản thân anh không làm. Anh dặn người ta giữ cơ, tập kháng lực, ngủ đủ, ăn đủ đạm — thì chính anh, ngày nào cũng đặt cơ thể mình lên bàn cân của kỷ luật. Anh thực hành đúng những gì anh viết ra.
Tôi đọc tới dòng “Full Marathon 42km — giải Tiền Phong Quảng Trị” mà khựng lại. Vì tôi cũng đã chạy đúng giải đó, đúng 42km đó, trên đúng con đường nắng cháy đó. Hai thằng đàn ông, một người của đảo, một người của phòng mổ, hoá ra đã từng đổ mồ hôi trên cùng một cung đường mà không hề hẹn trước. Có những mối duyên nó lặng lẽ như vậy — mình chỉ nhận ra khi ngồi đọc lại đời nhau.
Ở Eagle Camp, tôi gặp nhiều người giỏi. Nhưng Chúc dạy tôi một điều mà không bài giảng nào dạy được: sự chịu khó không ồn ào.

Anh học hỏi và khám phá liên tục. Không phải kiểu học để khoe, để phát biểu cho Thầy thấy. Anh học kiểu của người thợ lành nghề — lặng lẽ mài, lặng lẽ làm, cho tới khi thành phẩm tự nó lên tiếng. Và cái sự dám của anh thì làm tôi nể thật sự: anh dám thử thách bản thân, đi thật xa cùng Thầy trên hành trình Tây Tạng hơn 60 ngày — trong khi chưa có xe, chưa đủ điều kiện, chưa có gì gọi là chắc chắn trong tay.

Sáu mươi ngày. Một người bận rộn với phòng mổ, với bệnh nhân, với những giải đấu — vậy mà dám gác lại tất cả để đi. Đi không phải vì đã sẵn sàng, mà vì tin rằng cứ đi rồi sẽ tới.
Tôi ngồi nghĩ về điều đó nhiều lắm. Vì tôi biết rõ cảm giác đứng trước một hành trình lớn mà trong tay chưa có đủ. Người ta hay đợi “đủ điều kiện” rồi mới đi. Còn những người như Chúc thì hiểu: điều kiện không có sẵn — nó được tạo ra dọc đường, bằng đúng cái sự dám bước chân đi.
Ở Hòn Sơn quê tôi, mùa biển động, tôi hay ngồi nhìn ngư dân vá lưới bên hiên. Có ông chú lớn tuổi, tay chậm, mắt kém, nhưng đường kim mối chỉ vẫn đều tăm tắp. Tôi hỏi sao chú không nghỉ cho khỏe. Chú cười: “Nghỉ là tay nó cứng, chân nó yếu, rồi biển nó bỏ mình luôn con à.”
Câu nói quê mùa đó, hoá ra lại đúng y chang cái mà bác sĩ Chúc dành cả sự nghiệp để chứng minh bằng y khoa: cơ thể mình, mình không dùng thì mình mất. Không giữ thì nó teo. Người ngư dân giữ nghề bằng bản năng sinh tồn. Người bác sĩ giữ sức bằng khoa học. Nhưng cả hai đều đang làm một việc giống nhau — cưỡng lại cái quy luật rơi rụng của tuổi tác, mỗi ngày một chút.
“Cá lội ngược dòng — không phải để chứng tỏ, mà vì đó là đường về nhà.”
Chúc lội ngược dòng lão hóa. Tôi lội ngược dòng để giữ lấy cái đảo của mình. Đường khác nhau, nhưng cái gốc thì một.
Bác sĩ Chúc hôm nay dành phần lớn tâm sức để giúp người sau tuổi 40 — và cả những người con, người Việt kiều muốn cha mẹ mình khỏe mạnh, đi lại vững vàng, tự chủ khi về già.
Anh viết blog chia sẻ kiến thức phòng ngừa miễn phí. Anh biên soạn hẳn một ebook — “30 Dấu Hiệu Cảnh Báo Mất Cơ Sau Tuổi 40” — để bất kỳ ai cũng tự soi chiếu được mình và cha mẹ mình đang ở đâu. Và anh xây một chương trình 12 tuần “Khỏe Chân – Vững Bước” để đồng hành cùng người ta giữ đôi chân khỏe, bước đi vững.
Đọc blog của bác sĩ Chúc: drchuc.com/blog
Tải miễn phí ebook “30 Dấu Hiệu Mất Cơ Sau Tuổi 40”: ebook.drchuc.com/mat-co
Zalo bác sĩ Chúc: 0947578088
Còn nếu bạn muốn cho cơ thể mình một chuyến “sạc lại” đúng nghĩa — hít gió biển, đi bộ trên cát, ăn hải sản tươi và ngủ một giấc thật sâu giữa tiếng sóng — thì cứ về đảo tôi chơi:
Hải Vị Giang Sơn — đặc sản biển đảo Hòn Sơn
Giang Cá Tour — về Hòn Sơn, sống khỏe kiểu người đảoTôi vẫn nhớ hình ảnh anh ngồi cuối lớp Eagle Camp, im lặng ghi chép. Ngày ấy tôi chưa biết người đàn ông ít nói đó đã đi qua những gì, và còn định đi xa tới đâu.

Giờ thì tôi hiểu. Có những người ồn ào để người khác thấy mình đang đi. Và có những người như bác sĩ Chúc — cứ lặng lẽ bước, rồi một ngày ngoảnh lại, người ta mới thấy anh đã ở tận Tây Tạng, tận vạch đích Ironman, tận một con đường mà lúc bắt đầu chẳng ai dám chắc.
Biển không ồn ào khi nó sâu. Người cũng vậy.
Bác sĩ Nguyễn Xuân Chúc là ai? Là bác sĩ chuyên ngành Phẫu thuật Tạo hình – Thẩm mỹ với hơn 15 năm trong y khoa, nay mở rộng sang Y học dự phòng và Longevity (y học tuổi thọ), tập trung giúp người sau tuổi 40 giữ cơ, giữ sức, sống khỏe và tự chủ. Anh cũng là vận động viên phong trào hoàn thành Ironman 70.3.
Bác sĩ Chúc giúp được gì cho người sau tuổi 40? Anh giúp phát hiện sớm nguy cơ mất cơ (sarcopenia), xây dựng thói quen tập luyện – dinh dưỡng – giấc ngủ đúng cách để giữ đôi chân khỏe, giảm nguy cơ té ngã, gãy xương và phụ thuộc khi về già.
Làm sao để kết nối với bác sĩ Chúc? Đọc blog tại drchuc.com/blog, tải ebook miễn phí “30 Dấu Hiệu Mất Cơ Sau Tuổi 40” tại ebook.drchuc.com/mat-co, hoặc nhắn Zalo 0947578088.
Điều gì khiến bác sĩ Chúc khác biệt? Anh không chỉ nói về sức khỏe — anh sống với sức khỏe mỗi ngày. Một bác sĩ thẩm mỹ nhưng hoàn thành Ironman, chạy full marathon, và thực hành đúng những gì anh khuyên bệnh nhân.
Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com
The post Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chúc — Người Sống Với Sức Khỏe Mỗi Ngày appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Vũ Văn Thắng — THAPHACO, Từ Cậu Bé Chăn Bò Đến Nhà Máy Thảo Dược appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>Giữa một thời buổi người ta thổi cây cỏ thành thần dược, người bán hàng nào cũng hứa “chữa khỏi”, mà có một ông chủ nhà máy thảo dược ngồi nói thẳng cái giới hạn của sản phẩm mình — tôi nghĩ bụng: “Người này làm nghề tử tế.” Đó là Vũ Văn Thắng, ông chủ THAPHACO, người đồng môn tôi gặp trong cộng đồng học trò Thầy Phạm Thành Long.

Thắng sinh năm 1992, con út trong một gia đình ba anh em trai ở xã Ea Tyh, huyện Ea Kar, tỉnh Đắk Lắk. Tuổi thơ của anh là những buổi chăn bò trên cao nguyên, lớn lên cùng đồng cỏ và cây thuốc quanh nhà.
Ngư dân quê tôi có câu: sóng to chưa hẳn cá nhiều. Nghĩa là cái nghèo, cái khó lúc đầu đời chưa chắc đã là điềm xấu — nhiều khi nó chính là cái gốc dạy người ta chịu khó. Cái gốc nông dân chân đất của Thắng sau này thành cái gốc nghề nghiệp: anh hiểu cây thuốc bằng cả trải nghiệm ruộng đồng lẫn kiến thức trường lớp.
Anh không dừng ở kinh nghiệm dân gian. Thắng đi học Y sĩ Y học cổ truyền tại Cao đẳng Dược Sài Gòn — chọn con đường làm nghề tử tế, có bài bản. Đó là điểm tôi để ý đầu tiên: một người xuất thân chăn bò nhưng không chịu làm nghề theo kiểu truyền miệng, mà chịu ngồi học cho đàng hoàng.
“3 điều cuộc sống: Trí tuệ – Sức khỏe – Trải nghiệm.” — Vũ Văn Thắng

Năm 2015, Thắng khởi nghiệp với Công ty TNHH Tấn Phát HCM — bắt đầu từ trà thảo dược chất lượng cao, từng bước mở ra thị trường toàn quốc. Năm 2020, anh lập thêm Công ty TNHH Thảo Dược THAPHACO, mở rộng sang tinh dầu thiên nhiên, dược liệu sấy khô, bột thực phẩm.
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hai cái tên công ty. Còn tôi, tôi thấy gần mười năm một người lái thuyền nghịch gió. Khởi nghiệp ngành dược liệu ở Việt Nam không dễ — hàng giả, hàng trôi nổi tràn lan, khách thì mất niềm tin. Có những mùa biển động kéo dài như thế, trụ được đã là giỏi.
Vậy mà hôm nay THAPHACO đã có nhà máy đạt chuẩn ISO 22000 — tiêu chuẩn an toàn thực phẩm quốc tế, hơn 50 lao động, doanh thu có tháng lên tới 3 tỷ đồng, sản phẩm xuất khẩu nhiều quốc gia. Điều làm tôi phục nhất không phải con số, mà là cách anh chọn chống hàng giả: mã QR truy xuất nguồn gốc, tích hợp blockchain lưu dữ liệu xuất xứ. Một cậu bé chăn bò ngày nào giờ đưa cả công nghệ minh bạch vào cây cỏ quê nhà.
Tôi để ý — người dám gắn mã truy xuất nguồn gốc lên từng sản phẩm là người không sợ bị soi. Chỉ ai làm thật mới dám mời người ta soi mình.
Tôi biết Thắng qua cộng đồng học trò Thầy Phạm Thành Long — chỗ những người làm kinh doanh tử tế hay tìm về để mài lại tư duy. Ở đó có đủ hạng người, đủ ngành nghề, nhưng cái khiến tôi nhớ Thắng là sự điềm tĩnh của một người biết rõ mình đang bán cái gì.
Trong ngành sức khỏe, cám dỗ lớn nhất là phóng đại. Chỉ cần buông một câu “chữa khỏi” là đơn hàng chạy về. Nhưng Thắng chọn con đường ngược lại: anh nói thẳng thảo dược là để hỗ trợ và chăm sóc sức khỏe, không thay thế thuốc chữa bệnh. Anh không nhận danh xưng “thần y” hay “chuyên gia số một” — dù báo chí có gọi. Anh chỉ nhận mình là người làm nghề tử tế, minh bạch.
Tôi thấy mình trong cách nghĩ đó. Bán đặc sản biển cũng vậy — mẻ cá cơm nào tươi thì nói tươi, con nào nhỏ thì nói nhỏ. Chữ tín trong nghề buôn không nằm ở lời quảng cáo, nó nằm ở chỗ mình dám nói ra cái mình không làm được. Thắng bán sức khỏe, tôi bán biển — nhưng cả hai đều hiểu: nói thật một lần, khách tin cả đời.

Có một chi tiết ở Thắng làm tôi thấy gần: anh là dân chạy bộ. Không phải chạy cho vui — anh gom huy chương 21km ở Techcombank, Tết Run, Night Run, rồi 42km marathon, rồi cả Ironman 70.3 — cái cự ly bơi–đạp–chạy mà nghe thôi đã thấy mệt.
Anh có một câu tôi tâm đắc: “Bán sức khỏe thì trước hết mình phải sống khỏe.” Nghe thì đơn giản, nhưng làm được mới khó. Bao nhiêu người bán thực phẩm sức khỏe mà chính mình thức khuya, ít vận động? Thắng thì lấy chính thân thể mình ra làm chứng cho thứ mình bán.
Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi cũng chạy. Tôi từng về đích marathon 42km ở giải Tiền Phong Quảng Trị. Người chạy đường dài biết rõ một điều: không có đường tắt. Muốn qua vạch đích thì phải đặt từng bước, chịu đau ở cây số thứ ba mươi, và không được dừng. Làm doanh nghiệp tử tế cũng y hệt — không có cú nhảy nào thay được sự bền bỉ từng ngày.

Quê tôi ở Hòn Sơn, Kiên Hải. Hồi nhỏ tôi hay ra bến nhìn mấy chiếc ghe về. Có một điều lạ mà dân đảo ai cũng biết: con cá muốn về tới bãi đẻ, nhiều khi phải lội ngược con nước. Sóng dội ngược mặt, dòng cản trước mũi — vậy mà nó vẫn bơi tới, vì đó là đường về nhà.
Nhìn hành trình của Thắng, tôi thấy đúng con cá lội ngược dòng ấy. Anh đi lên từ đáy — cậu bé chăn bò không vốn, không nền — mà giờ đưa hàng ra tới Nhật, Hàn. Nhưng điều làm tôi ấm lòng hơn cả là anh quay đầu về quê. Có tiền rồi, Thắng xây nhà tình thương, trao học bổng cho học sinh nghèo hiếu học, đầu tư trường học ở chính Đắk Lắk — nơi anh từng lùa bò qua.
Người ta hay nghĩ lội ngược dòng là để chứng tỏ. Tôi thì tin khác. Con cá lội ngược nước không phải để ai vỗ tay — nó lội ngược vì cội nguồn nằm ở phía đó.
“Cá lội ngược dòng — không phải để chứng tỏ, mà vì đó là đường về nhà.”
Từ Thắng, tôi học được một điều rất rõ: minh bạch không làm mình yếu đi, nó làm mình bền hơn. Anh dám gắn mã truy xuất lên sản phẩm, dám nói rõ cái sản phẩm không làm được — và chính cái đó giữ khách ở lại lâu dài.
Tôi mang tinh thần ấy về LAMOSE. Tour Hòn Sơn của tôi không hứa “thiên đường”. Đặc sản Hải Vị Giang Sơn của tôi không hứa “ngon nhất Việt Nam”. Tôi chỉ cam kết đúng một thứ, giống Thắng: thật. Cá thật, biển thật, con người đảo thật.
Tìm hiểu Vũ Văn Thắng & THAPHACO: thaphaco.com.vn · Hotline THAPHACO: 0936.833.863
Hoặc nếu bạn — như Thắng — tin rằng “bán sức khỏe thì trước hết mình phải sống khỏe”, thì một chuyến về biển đảo để “sạc lại” là điều nên làm. Mời bạn ghé:
Hải Vị Giang Sơn — đặc sản biển đảo sạch và thật
Giang Cá Tour — tour & retreat đoàn ở Hòn SơnCó người làm giàu bằng cách thổi phồng. Có người làm giàu bằng cách giấu bớt sự thật. Còn Vũ Văn Thắng chọn con đường khó nhất: làm giàu bằng sự thật — sạch từ cây thuốc, minh bạch tới từng mã QR, và tử tế tới tận cái trường học nơi quê nghèo.
Người ta hay hỏi làm sao một cậu bé chăn bò lại dựng nổi nhà máy chuẩn quốc tế. Tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở may mắn. Nó nằm ở chỗ anh chưa bao giờ quên mình từ đâu tới. Sóng nào rồi cũng dạy ta cách lái thuyền — và có những người, đi càng xa, lại càng nhớ đường về.
Lưu ý sức khỏe: Sản phẩm thảo dược không phải là thuốc và không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh. Với các vấn đề sức khỏe, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ.
FAQVũ Văn Thắng là ai? Anh sinh năm 1992 tại Ea Kar, Đắk Lắk, là Giám đốc Công ty TNHH Thảo Dược THAPHACO và Công ty TNHH Tấn Phát HCM, đi lên từ tuổi thơ chăn bò và nghề Y sĩ Y học cổ truyền.
THAPHACO làm sản phẩm gì? Trà thảo dược, dược liệu sấy khô, tinh dầu thiên nhiên và bột thực phẩm — nhà máy đạt chuẩn ISO 22000, có mã QR truy xuất nguồn gốc tích hợp blockchain.
Sản phẩm THAPHACO có phải là thuốc không? Không. Đây là sản phẩm hỗ trợ và chăm sóc sức khỏe, không thay thế thuốc chữa bệnh — chính anh Thắng cũng luôn nói rõ điều này.
Vũ Văn Thắng làm thiện nguyện gì ở quê? Anh xây nhà tình thương, trao học bổng cho học sinh nghèo hiếu học và đầu tư cơ sở hạ tầng, trường học tại Đắk Lắk.
Học được gì từ Vũ Văn Thắng? Minh bạch làm doanh nghiệp bền hơn; dám nói rõ giới hạn sản phẩm là cách giữ chữ tín; và thành công thật là biết quay đầu về giúp quê hương.
Key TakeawaysLý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE. Trang chủ: lyminhgiang.com
The post Vũ Văn Thắng — THAPHACO, Từ Cậu Bé Chăn Bò Đến Nhà Máy Thảo Dược appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Cẩm nang Hòn Sơn cho doanh nhân: ăn gì, ở đâu, làm gì (đặc sản & điểm đến) appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>Cho nên tôi ngồi viết hẳn cái cẩm nang này, kể từ chỗ tôi đứng, người sống ở Hòn Sơn hơn 30 năm. Tôi nói đúng cái tôi biết: ăn món nào ngon, ngủ chỗ nào được, leo núi tắm biển ra sao, đi lại thế nào, và cả mấy cái dở của đảo để anh chị khỏi bỡ ngỡ. Đọc cái này xong là anh chị xách giỏ đi được. Người thật việc thật nói thật. Đọc với tôi vài phút nha.
Trước hết là chuyện đường đi, vì nhiều anh chị tưởng đảo xa lắm. Không xa đâu. Anh chị ra cảng Rạch Giá (Kiên Giang), lên tàu cao tốc, chừng 1 giờ 30 phút là cập bến Bãi Nhà của Hòn Sơn. Vậy thôi. Từ Sài Gòn xuống Rạch Giá đi xe hay máy bay tới Rạch Giá đều được, rồi từ cảng lên tàu.
Còn mùa nào nên đi, mùa nào nên tránh, cái này tôi nói theo kiểu dân biển cho anh chị nắm. Dân Hòn Sơn tụi tôi không chia bốn mùa như đất liền, mà chia ba mùa gió: mùa bấc, mùa chướng (trướng), mùa nam, tính theo âm lịch.
Tôi khuyên thật lòng: nếu anh chị đi để nghỉ cho cái đầu nhẹ, ngắm cảnh, chụp hình, thì canh mùa biển êm, tránh mấy đợt biển động giữa bấc. Còn đi vào lúc giao mùa thì nhớ câu dân tôi hay nói “sáng trướng chiều nam”: sáng biển êm, qua chiều dễ nổi gió. Nên xếp mấy hoạt động ra khơi, ra bè vào buổi sáng cho chắc.
Một câu tôi muốn nói thẳng: biển không hứa hẹn với ai bao giờ. Trước khi đi, anh chị cứ hỏi trực tiếp người đón mình hoặc nhà tàu coi hôm đó biển ra sao. Đừng đặt cứng lịch rồi tới nơi mới biết tàu hoãn, kẹt lại mệt. Nếu anh chị muốn xem một chuyến ba ngày hai đêm xếp giờ giấc ra sao cho vừa nghỉ vừa làm được việc, tôi có viết hẳn một lịch trình chi tiết để tham khảo.
Tới phần vui nhất nè. Tôi hay nói với anh em: đường đến trái tim là đường đến bao tử. Ra đảo mà ăn không tới thì uổng cả chuyến. Đây là mấy thứ tôi tin anh chị nên thử.
Hải sản tươi vớt thẳng từ lồng bè. Cái này là số một. Tôi hay đưa anh em ra bè nổi Sea Mê của tôi, ngồi giữa biển, cá mực tôm vừa kéo lên từ lồng là nấu liền. Ăn ở bè có cái thú riêng: vừa ăn vừa nghe sóng, vừa cho cá ăn, nghe tôi kể chuyện ngư dân đi biển. Mấy món tôi hay đãi là cá mú sống chấm mù tạt, mực nang nướng ớt, tôm luộc nước dừa, nhum biển nướng mỡ hành. Tươi rói, ngọt nước, không có cái mùi đông lạnh gì hết.
Gà núi Ma Thiên Lãnh. Đây là huyền thoại của đảo, anh chị à. Trên núi có quán gà của anh Thành, gà thả tự nhiên, tự leo núi tự kiếm ăn mấy tháng trời, nuôi bằng cùi dừa với cỏ núi nên thịt chắc, ngọt, ít mỡ. Leo Ma Thiên Lãnh xong mệt bở hơi tai, ngồi ăn con gà nướng trên núi cao bốn trăm mấy thước, tôi nói thiệt là đã không gì bằng. Có điều quán này phải đặt trước một ngày vì gà còn sống trên núi, không sẵn. Anh chị nói người đón mình đặt giùm.

Cá cơm sữa rim, đặc sản Hải Vị Giang Sơn nhà tôi. Cái này là sản phẩm tôi làm, nói trước cho minh bạch. Cá cơm do chính bà con ngư dân Hòn Sơn cào đêm, rim đường, đóng gói, không phẩm màu, không chất bảo quản. Ăn với cơm nóng là hết sảy, mà mua về làm quà cũng gọn. Ngoài cá cơm còn có ghẹ sữa rim, mực sữa rim, tôm khô, mấy loại cá khô một nắng. Anh chị nào muốn mang chút biển đảo về cho vợ con thì ghé lấy.

Ăn sáng kiểu đảo. Sáng ra anh chị làm tô bún cá, bún riêu, hay bún bò ở mấy quán ngoài chợ Bãi Nhà. Bình dân, đậm đà, ăn xong có sức leo núi. Cà phê thì đảo có mấy quán view biển ngắm hoàng hôn cũng chill lắm.
Tôi nói thật chuyện giá: hải sản trên đảo lên xuống theo mùa và con nước, mùa biển động khan hàng thì giá nhỉnh, mùa rộ thì rẻ. Cho nên tôi không ghi giá cứng ở đây làm gì, ghi xong nó đổi lại thành nói dối anh chị. Anh chị cứ hỏi giá trước khi gọi món cho yên tâm, người đảo thật thà, hỏi là nói.
Chuyện ngủ nghỉ, tôi phải nói thật trước rồi anh chị tự quyết: Hòn Sơn chưa có resort 5 sao đâu nha. Không có hồ bơi vô cực, không có buffet sáng ba chục món, không có spa sang chảnh. Anh chị nào quen đi resort hạng sang thì biết trước để khỏi hụt hẫng.
Cái đảo có là mấy loại này:
Đảo có mấy chục cơ sở lưu trú lớn nhỏ, nhiều lựa chọn theo túi tiền. Tôi không kể tên với giá cụ thể ở đây vì chỗ thì đầy phòng, chỗ thì hết, giá lại đổi theo mùa cao điểm thấp điểm. Anh chị nói tôi hoặc người đón mình một tiếng, tụi tôi xem chỗ nào còn phòng, hợp gu anh chị mà gợi ý, đặt giùm cho. Mùa hè cao điểm phòng dễ kín, anh chị nên đặt sớm.
Mà tôi nói thiệt lòng cái này: chính vì đảo chưa sang chảnh, nên mọi thứ nó thật và gần. Ở đây người ta đối với mình như người nhà chứ không phải khách với nhân viên. Mấy anh chị đi nhiều rồi sẽ thấy, cái ấm áp đó nhiều khi quý hơn cái sang. Đây là quan điểm của riêng tôi, anh chị nghe rồi tự cảm nhận.
Ra đảo rồi thì chơi gì? Tôi liệt kê mấy thứ tôi tin đáng nhất, theo đúng cái đảo này có.
Leo Ma Thiên Lãnh, đỉnh cao chừng 450 thước. Đây là điểm phải đi. Đường mòn chừng 3 cây số, có bậc thang, có đường sỏi. Leo mệt mà đã. Lên tới đỉnh là tới Sân Tiên, một tảng đá bằng phẳng, đứng đó nhìn ra biển trời mở gần như trọn vòng. Buổi sáng đón bình minh, buổi chiều ngắm hoàng hôn, chỗ này đẹp tới mức người ta đồn tiên nữ ngày xưa hạ phàm múa hát ở đây. Anh chị nhớ mang giày leo núi, đi sớm tránh nắng, mang đủ nước, và nên có người bản địa dẫn đường.
Tắm Suối Tiên. Suối nước ngọt duy nhất trên đảo, chảy từ đỉnh Ma Thiên Lãnh xuống Bãi Bàng. Leo núi xuống mệt, nhúng người vô dòng nước mát chảy qua đá, cái mệt nó tan hết. Đây là điểm nghỉ chân giữa đường rất hay.
Ra bè Sea Mê, trải nghiệm chiều sâu chứ không chỉ ăn. Tôi nói thật, ra bè không phải chỉ để ăn hải sản. Ở bè anh chị được tự tay bắt cá trong lồng, cho cá ăn, tắm biển ngay tại bè, lặn ngắm san hô, và ngồi nghe chuyện đời ngư dân thật. Cái này mấy anh chị làm ăn quanh năm trong phòng máy lạnh ra đây thấy lạ và thấm lắm. Trẻ con đi cùng thì khỏi nói, mê tít.

Tắm biển, dạo bãi, ngắm hoàng hôn. Đảo có mấy bãi đẹp như Bãi Bàng, Bãi Bấc, bãi nào cũng có cái duyên riêng. Bãi Bấc là làng chài bình yên, ít khách, hoàng hôn đẹp. Sáng sớm anh chị ra Bãi Nhà coi tàu cá cập bến, ngư dân gỡ lưới phân loại cá ngay tại bến, mua hải sản tươi rồi nhờ chế biến tại chỗ, cái cảnh đó thành phố không có.
Con đường xuyên đảo và chợ đêm. Có con đường chừng 4 cây số quanh co qua núi nối Bãi Nhà với Bãi Bấc, view đẹp, mùa khô có cỏ lau vàng, đi xe máy dạo một vòng rất thích. Tối thì ghé khu chợ, ăn vặt hải sản, nhâm nhi cho biết không khí đảo về đêm.
Tâm linh. Anh chị nào thích trầm tĩnh thì ghé Đình Thần Lại Sơn, đền thờ Cá Ông ở Bãi Thiên Tuế. Nếu trúng dịp Lễ Nghinh Ông (rằm tháng 10 âm lịch) thì đó là lễ lớn nhất đảo, đáng xem.
Nếu anh chị tính dẫn cả đoàn doanh nghiệp ra đây vừa chơi vừa gắn kết, tôi có viết riêng cách tổ chức networking và team building ngay trên đảo, mấy hoạt động trên đây ghép lại thành một chuyến rất chất.
Tôi nói mấy cái này không phải để anh chị nản, mà vì người thật việc thật phải nói thật. Biết trước thì chủ động.
Mấy cái “thiếu” đó, tôi viết kỹ hơn trong bài trụ “văn phòng giữa biển”, ở đó tôi giải thích vì sao chính cái mộc, cái thiếu tiện nghi của đảo lại hợp với người làm ăn đang cần một khoảng lặng để cái đầu nghỉ ngơi.
Ra Hòn Sơn mất bao lâu, đi đường nào?
Ra cảng Rạch Giá, lên tàu cao tốc, chừng 1 giờ 30 phút là tới. Không xa như nhiều người tưởng đâu.
Đi mùa nào đẹp nhất?
Mùa biển êm, trời trong, thường là mùa bấc và chướng (trời đẹp ít mưa) lúc biển không động, hoặc mùa hè canh cấp gió nhẹ. Tránh mấy đợt biển động giữa bấc kẻo tàu hoãn. Cứ hỏi trực tiếp trước khi đi cho chắc.
Một mình hoặc hai vợ chồng đi được không, hay phải theo đoàn?
Đi được hết. Đi lẻ thì tự do, đi đoàn thì vui và gắn kết. Tùy anh chị.
Trên đảo có chỗ nào sang chảnh không?
Nói thật là chưa có resort 5 sao. Có homestay, nhà nghỉ, khách sạn nhỏ sạch sẽ tiện nghi cơ bản. Bù lại được cái mộc, cái gần, cái thật.
Tôi muốn vừa nghỉ vừa giải quyết chút việc thì có làm được không?
Được nha anh chị. Chọn chỗ ở gần trung tâm cho sóng khỏe, sáng sớm hoặc tối làm vài việc quan trọng, ban ngày leo núi tắm biển. Cái kiểu vừa nghỉ vừa làm đó tôi tả kỹ trong bài trụ. Còn lo “đi vắng thì ai lo công ty”, tôi cũng có một bài riêng về chuyện chuẩn bị hệ thống để anh chị đi mà lòng yên.
Mang được đặc sản gì về làm quà?
Cá cơm sữa rim, ghẹ sữa rim, mực sữa rim, tôm khô, cá khô một nắng, đồ Hải Vị Giang Sơn nhà tôi, gọn nhẹ, để được lâu. Anh chị ghé lấy hoặc nhắn tôi gửi.

Tôi là Lý Minh Giang, anh em hay gọi tôi là Giang Biển Đảo. Tôi sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn (Kiên Giang) hơn 30 năm rồi. Từng đó năm, tôi gây dựng hệ sinh thái du lịch biển đảo LAMOSE, tàu và bè Sea Mê đưa khách ra khơi, đặc sản Hải Vị Giang Sơn, rồi LAMOSE Tour. Tôi là người đón khách ra đảo bao năm nay, nên tôi hiểu Hòn Sơn từ con nước, ngọn gió, tới từng bãi, từng con dốc, từng quán ăn.
Cái cẩm nang này tôi viết từ trải nghiệm sống thật, không phải chép lại trên mạng. Chỗ nào tôi chắc thì tôi nói chắc, chỗ nào hay đổi (giá cả, phòng ốc, thời tiết) thì tôi khuyên anh chị hỏi trực tiếp, vì tôi không muốn ghi đại cho đẹp rồi anh chị tới nơi lại trật. Người thật, việc thật, nói thật.
Đọc tới đây mà anh chị thấy lòng mình muốn đi rồi, thì cứ cho mình một chuyến nha. Tôi không thích chữ “đón khách”, tôi thích nói “về nhà Giang chơi” hơn. Anh chị ra đây, tôi chỉ chỗ ăn ngon, chỉ chỗ ngủ được, dẫn leo núi tắm biển, kể chuyện đảo cho nghe, như đón người quen lâu ngày ghé nhà vậy thôi.
Muốn hỏi gì thêm, hay muốn tôi đặt giùm phòng, đặt giùm bữa ăn, sắp giùm lịch, anh chị cứ ghé lyminhgiang.com, hoặc tìm kênh @giangbiendao là gặp Giang. Cứ nhắn, người thật trả lời, không máy móc gì đâu.
Biển vẫn ở đó, đảo vẫn ở đó. Khi nào rảnh, khi nào mệt, cứ về nhà Giang. Đơn giản vậy thôi.
Anh chị nào muốn ra đảo theo đoàn, kết hợp nghỉ dưỡng và team building, có thể xem thêm tour đoàn Hòn Sơn 2 ngày 1 đêm, tôi nhận đoàn từ 10 người, lo từ tàu tới ăn ở trải nghiệm, giá trọn gói.
The post Cẩm nang Hòn Sơn cho doanh nhân: ăn gì, ở đâu, làm gì (đặc sản & điểm đến) appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Đi vắng mà công ty vẫn chạy: chuẩn bị hệ thống trước khi doanh nhân rời bàn làm việc appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>Nhưng tôi sống và làm việc ở đảo Hòn Sơn này hơn 30 năm rồi. Tôi xây một lúc nhiều mảng — tàu bè, đặc sản, tour, xăng dầu, tạp hóa. Tôi mà ôm hết thì chết trước, công ty chết sau. Cho nên tôi buộc phải học cách đi vắng mà mọi thứ vẫn chạy. Bài này tôi không khuyên anh chị liều, bỏ bê công ty rồi xách ba lô đi. Tôi chỉ kể cách chuẩn bị, để khi mình rời bàn làm việc vài bữa, mình đi mà trong lòng yên — chứ không phải đi mà ruột gan như lửa đốt. Nếu anh chị chưa đọc bài đầu cụm này, ghé qua bài trụ “văn phòng giữa biển” trước nha, để hiểu vì sao tôi cứ rủ doanh nhân về đảo.
Ở đảo tôi, cây dừa mọc khắp nơi. Anh chị để ý mà coi: cây dừa nó đứng yên một chỗ cả đời. Gió bão tới, nó chỉ cúi mình xuống rồi đứng dậy. Vậy mà năm nào nó cũng ra trái đều đặn. Không ai canh nó. Không có ông chủ vườn nào ra ngó từng ngày, tưới từng gáo, đỡ từng tàu lá. Nó tự sống. Tự nuôi được mình.
Vì sao? Vì gốc rễ nó cắm sâu. Thân nó tự hút nước, tự lấy nắng, tự đứng vững. Cái gốc lo phần gốc, cái thân lo phần thân, cái ngọn lo ra trái. Mỗi phần làm đúng phần của nó, nên chủ vườn có đi đâu vài tháng về, dừa vẫn lủng lẳng đầy cây.
Tôi nghĩ công ty cũng vậy thôi. Công ty tốt là công ty mà ông chủ đi vắng vài bữa, nó vẫn ra trái. Khách vẫn được phục vụ, đơn vẫn ra, tiền vẫn về đúng chỗ. Không phải vì mình giỏi tới mức không cần thiết — mà vì mình đã trồng cái gốc cho nó đủ sâu rồi.
Ngược lại, nếu mình đi có hai ba bữa mà công ty đứng khựng, điện thoại reo liên tục, ai cũng phải đợi mình quyết — thì đó là một dấu hiệu. Dấu hiệu của cái cây mà rễ chưa cắm sâu, thân còn dựa hết vào một cây cọc là mình. Rút cây cọc ra là nó ngã.

Mà tôi muốn nói rõ chỗ này: đó là dấu hiệu để mình SỬA, chứ không phải lý do để cả đời mình không dám nghỉ. Nhiều anh em lấy cái cớ “công ty không có tôi không xong” để rồi mười năm, hai mươi năm không nghỉ một ngày trọn vẹn. Tôi thấy thương. Cái đó không phải là tự hào đâu anh chị. Cái đó là hệ thống đang gánh hết lên một người, và người đó sớm muộn cũng gãy.
Tôi không có công thức cao siêu gì. Tôi chỉ có ba thứ tối thiểu, mà tôi luôn chuẩn bị trước mỗi lần đi. Đơn giản vậy thôi.
Thứ nhất — một người chịu trách nhiệm thay trong lúc mình đi. Không phải giao chung chung cho “cả nhóm”. Giao chung chung là không ai chịu trách nhiệm hết. Phải có một người, gọi tên rõ ràng: “Mấy bữa anh đi, em là người quyết. Mọi người hỏi gì cứ hỏi em.” Người đó không cần giỏi bằng mình ở mọi mặt. Chỉ cần đủ tin cậy để cầm cái tay lái trong vài bữa. Tôi luôn nói rõ với anh em rằng trong thời gian đó, em quyết sao tôi nghe vậy, đừng đợi tôi.
Thứ hai — việc nào làm đi làm lại thì phải viết thành quy trình rõ ràng. Cái này quan trọng mà ít người chịu làm. Những việc lặp đi lặp lại mỗi ngày — đón khách thế nào, giao đơn ra sao, nhập hàng, ghi sổ — nếu nó nằm hết trong cái đầu của mình thì mình đi là nó theo mình luôn. Còn nếu nó viết ra giấy, ai đọc cũng làm được, thì mình đi nó vẫn ở lại. Tôi không bắt anh em viết hay viết đẹp. Cứ ghi từng bước một, người sau đọc làm theo được là đạt. Người thật việc thật nói thật, một cái quy trình viết tay mà rõ còn hơn cả ngàn lời dặn dò.
Thứ ba — một khung liên lạc khẩn, nói cho rõ: việc nào mới được gọi mình. Đây là chỗ tôi vấp nhiều nhất hồi xưa. Mình bảo “có gì gọi anh” thì cái gì người ta cũng gọi, vì người ta sợ làm sai. Vậy là mình đi mà điện thoại reo cả ngày. Phải nói ngược lại mới đúng: “Chỉ những việc này — ví dụ liên quan tới tiền lớn, tới an toàn của khách, tới chuyện pháp lý — thì mới gọi anh. Còn lại, người ở nhà tự quyết.” Vẽ ra cái lằn ranh đó rõ ràng, thì mình mới thật sự rời được bàn làm việc.
Nhiều người nghe “uỷ quyền” là nghĩ tới chuyện thả tay, mặc kệ, ai làm sao thì làm. Không phải vậy đâu nha anh chị. Uỷ quyền không phải buông bỏ. Uỷ quyền là giao việc kèm theo giao luôn cái quyền quyết — nhưng trong một giới hạn mình vẽ sẵn.
Tôi lấy chính chuyện của tôi ra nói cho thật. Tôi đang chạy nhiều mảng cùng lúc trong hệ sinh thái LAMOSE: bên thì tàu bè đưa khách, bên thì đặc sản đóng gói gửi đi, bên thì tour, bên thì xăng dầu, tạp hóa. Một mình tôi không thể có mặt ở từng chỗ mỗi ngày. Nếu cái gì cũng phải qua tay tôi duyệt thì cả hệ thống tắc nghẽn ở chính tôi. Cho nên tôi buộc phải giao. Tôi giao cho người phụ trách từng mảng cái quyền quyết trong phần việc của họ: dưới một mức tiền nào đó, trong phạm vi việc nào đó, em cứ quyết, không cần hỏi anh.
Cái khó nhất của uỷ quyền không phải là giao việc. Cái khó nhất là chịu được khi người ta làm chưa giống ý mình, và đôi khi làm sai. Mình phải tin và phải để cho người ta được sai — trong một vùng an toàn. Tức là sai ở chỗ mà cái sai đó không làm sập công ty, không hại khách, không mất số tiền lớn. Sai trong vùng đó là học phí. Người ta sai một lần, mình ngồi lại chỉ cho người ta, lần sau người ta lớn lên. Còn nếu mình giành quyết hết, không cho ai sai bao giờ, thì cả đời người ta vẫn là cái tay sai vặt, không bao giờ thành cây dừa tự đứng được.
Mỗi doanh nghiệp mỗi khác, tôi không dám nói cách của tôi đúng cho tất cả. Có anh quân số đông, có anh chỉ vài người. Nhưng cái tinh thần thì giống nhau: tin người, vẽ giới hạn, để người ta lớn lên trong giới hạn đó.
Tôi không bao giờ khuyên ai đùng một cái biến mất cả tuần khi chưa chuẩn bị gì. Như vậy là liều, mà liều thì dễ gãy. Tôi tập, và tôi khuyên anh chị cũng tập — từ nhỏ tới lớn.
Lần đầu, thử đi một ngày thôi. Tắt bớt điện thoại, giao cho người ở nhà, rồi đi. Tối về, ngồi soi lại: hôm nay có chỗ nào kẹt không? Có việc gì mà mọi người không tự quyết được, cứ phải đợi mình? Chỗ nào kẹt, mình vá chỗ đó. Có thể là thiếu một quy trình. Có thể là người mình giao chưa rõ phần việc. Vá xong rồi mới đi tiếp.
Lần sau, thử ba ngày. Lại về, lại soi, lại vá. Rồi mới tới một tuần. Mỗi lần đi vắng giống như một lần thử lửa cho cái hệ thống của mình. Chỗ nào yếu thì nó lòi ra. Mà nó lòi ra trong lúc mình đi ba ngày thì còn sửa được, chứ để tới lúc mình ốm nằm liệt giường mới lòi ra thì trở tay không kịp.
Tôi hay nói với anh em một câu cho thấm: cái giường đắt nhất thế gian là cái giường bệnh. Mình xây hệ thống để đi vắng được, một phần là để nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng phần sâu hơn là để lỡ một ngày mình có mệnh hệ gì, cái công ty không sụp theo mình. Mình là báu vật của vợ con, chứ đâu phải cái cỗ máy kiếm tiền không được phép dừng, đúng không anh chị?
Tới cái ngày mà anh chị đi ba ngày về, mở điện thoại ra mà thấy mọi thứ vẫn êm — đơn vẫn ra, khách vẫn vui, tiền vẫn về đúng sổ — thì tôi nói thật, đó là một cảm giác sướng lắm. Sướng hơn cả kiếm thêm được một mớ tiền. Vì lúc đó anh chị mới thật sự nghỉ được. Nghỉ mà đầu óc thảnh thơi, không còn cái dây thần kinh nào còn cắm về văn phòng.
Lúc đó, hãy tự thưởng cho mình một chuyến đi cho đàng hoàng. Tôi gợi ý về đảo Hòn Sơn chỗ tôi. Mang theo cái laptop nếu anh chị muốn vừa nghỉ vừa làm cũng được — tôi gọi vui đó là cái văn phòng giữa biển, tôi tả kỹ trong bài trụ về chuyến vừa nghỉ vừa làm. Còn nếu anh chị muốn biết ba ngày hai đêm thì sắp xếp giờ giấc ra sao cho vừa thở vừa giải quyết được việc, tôi có viết hẳn một lịch trình chi tiết để anh chị tham khảo.

Tôi phải nói cho rõ ở đây, vì tôi không muốn ai đọc xong rồi hiểu lầm. Những thứ tôi kể trên không phải là công thức thần kỳ. Tôi không hứa anh chị làm theo y chang là công ty tự chạy, tự đẻ ra tiền, mình rảnh rang đi chơi suốt. Không có chuyện đó.
Đây chỉ là những nguyên tắc tôi rút ra từ chính cái thực tế của mình, sau bao nhiêu lần vấp. Mỗi doanh nghiệp mỗi khác. Ngành khác, người khác, quy mô khác, văn hóa khác. Có chỗ đúng với tôi mà chưa chắc đúng với anh chị. Anh chị phải tự thử, tự soi, tự sửa cho hợp với cái nhà của mình.
Tôi thích một câu của người đi biển: biển không bao giờ hứa hẹn với ai cả. Biển không cam kết hôm nay sóng êm hay sóng dữ. Người đi biển giỏi không phải người bắt biển hứa, mà là người chuẩn bị đủ kỹ để ra khơi trong mọi thời tiết. Làm ăn cũng vậy. Tôi không hứa với anh chị điều gì. Tôi chỉ chia sẻ cách tôi chuẩn bị. Còn lại là việc của anh chị và cái biển của riêng mình.

Tôi là Lý Minh Giang, anh em hay gọi tôi là Giang Biển Đảo. Tôi sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn, Kiên Giang hơn 30 năm. Tôi gây dựng hệ sinh thái du lịch biển đảo LAMOSE với nhiều mảng cùng chạy một lúc — tàu bè Sea Mê đưa khách ra khơi, đặc sản Hải Vị Giang Sơn, LAMOSE Tour, rồi cả mảng xăng dầu, tạp hóa trên đảo.
Chính vì ôm nhiều mảng như vậy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc học cách uỷ quyền và xây hệ thống cho tử tế. Chuyện đi vắng mà công ty vẫn chạy, với tôi không phải lý thuyết đọc trong sách — nó là chuyện tôi vấp, tôi sửa, tôi làm mỗi ngày trên cái đảo này. Tôi kể lại đây với tinh thần một người anh đi trước, chia sẻ chứ không dạy đời. Người thật việc thật nói thật.
Công ty tôi nhỏ, ít người quá, uỷ quyền kiểu gì hả Giang? Nhỏ thì uỷ quyền kiểu nhỏ. Anh chị không cần cả một phòng ban. Chỉ cần một người — dù là một nhân viên, hay một người nhà cùng làm — mà anh chị tin, giao cho họ một hai việc rõ ràng nhất, kèm cái quyền tự quyết trong việc đó. Bắt đầu từ một việc nhỏ thôi. Quan trọng là tập cái thói quen giao, chứ không phải quy mô lớn hay nhỏ.
Tôi sợ giao rồi nhân viên làm sai thì sao? Sai là chuyện chắc chắn sẽ xảy ra, anh chị à, kể cả mình tự làm mình cũng sai. Cái cần làm không phải là né cho khỏi sai, mà là vẽ ra một vùng an toàn để người ta được phép sai mà không gây hại lớn. Giao những việc mà nếu sai cũng sửa được, cũng không sập công ty. Người ta sai trong vùng đó, mình chỉ lại, lần sau họ giỏi hơn. Đó là cách người ta lớn lên.
Lần đầu đi vắng thì đi bao lâu là hợp lý? Tôi khuyên đi một ngày trước thôi. Một ngày để thử, để soi xem chỗ nào kẹt. Đừng ham đi cả tuần ngay khi chưa chuẩn bị. Một ngày ổn rồi mới ba ngày, ba ngày ổn rồi mới một tuần. Tập từ nhỏ tới lớn, mỗi lần về vá một chỗ. Đơn giản vậy thôi.
Vậy chừng nào tôi mới được đi chơi thật sự? Khi anh chị đi ba ngày về mà lòng nhẹ tênh, không phải mở điện thoại ra mười lần một bữa — thì lúc đó anh chị được đi chơi thật rồi đó. Tự thưởng một chuyến cho đàng hoàng, xứng đáng lắm.
Khi nào cái hệ thống của anh chị đã ổn, công ty đi vài bữa vẫn ra trái như cây dừa — thì cho mình một chuyến nha. Về đảo Hòn Sơn chỗ tôi. Vừa nghỉ cho khỏe cái đầu, vừa mang laptop ra ngồi giữa biển làm vài việc nếu muốn, vừa gặp gỡ anh em doanh nhân khác. Tôi hay tổ chức mấy buổi như vậy, tôi kể trong bài về networking và team building trên đảo.
Cần biết ăn gì, ở đâu, đi đâu trên đảo thì ghé cẩm nang Hòn Sơn của tôi. Còn muốn rủ tôi cà phê kể chuyện làm ăn, cứ tìm tôi ở lyminhgiang.com hoặc @giangbiendao. Biển ở đây lúc nào cũng có chỗ cho anh chị.
The post Đi vắng mà công ty vẫn chạy: chuẩn bị hệ thống trước khi doanh nhân rời bàn làm việc appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Team building & networking doanh nhân ở Hòn Sơn: tổ chức sao cho gắn kết thật appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>Tôi gặp cảnh đó nhiều rồi, nên tôi mới muốn viết bài này. Tôi là người đón đoàn ra đảo Hòn Sơn bao năm nay, có đoàn là đội ngũ một công ty, có đoàn là nhóm anh em doanh nhân, có nhóm BNI rủ nhau ra. Và tôi rút ra một điều rất mộc: gắn kết người với người không nằm ở mấy trò chơi cho có. Nó nằm ở chỗ mình cho nhau đủ thời gian thật để sống chung với nhau vài bữa. Bài này tôi kể anh chị nghe cách tôi tổ chức một chuyến như vậy ngoài đảo, sao cho nó gắn kết thật chứ không hình thức. Nếu anh chị chưa đọc bài đầu cụm, ghé qua bài trụ “văn phòng giữa biển” trước cho hiểu vì sao tôi cứ rủ doanh nhân về đảo nha.

Tôi nói thẳng cái này, dù biết nói ra hơi mất lòng mấy nơi làm dịch vụ. Mấy buổi team building trong hội trường, hay ở resort năm sao, sao mà nó hay nhạt? Theo tôi thấy, là vì nó được dàn dựng quá kỹ. Cái gì cũng có kịch bản, có người dẫn chương trình hô hào, có lịch chạy từng phút. Người ta vô đó để DIỄN cho tròn vai, chứ không phải để SỐNG với nhau.
Mà người với người, muốn thân nhau, thì phải thấy nhau lúc thật. Thấy nhau lúc mệt, lúc đói, lúc cười, lúc lóng ngóng. Ở resort sang chảnh, ai cũng tươm tất, ai cũng giữ kẽ, ai cũng đẹp đẽ chỉn chu. Đẹp thì đẹp, nhưng nó cách nhau một lớp kính. Anh không thấy được con người thật của người ngồi cạnh mình.
Còn cái nữa: ở mấy nơi đó người ta vẫn dính điện thoại. Sóng mạnh, wifi khỏe, nên đầu vẫn ở công ty. Team building mà mỗi người một góc cúi đầu vô màn hình thì gắn kết nỗi gì. Anh chị thấy đúng không? Đơn giản vậy thôi.
Tôi tin một điều, tin chắc luôn: chỗ gắn kết người với người nhanh nhất trên đời này là cái bàn ăn. Đường đến trái tim là đường đến bao tử mà.
Anh chị để ý đi. Hai người lạ, ngồi họp với nhau cả buổi, ra về vẫn lạ. Nhưng hai người đó ngồi chung một mâm cơm, gắp cho nhau miếng cá, rót cho nhau ly nước, kể vài câu chuyện đời, tự nhiên gần lại. Cái bàn ăn nó kéo người ta xuống ngang nhau. Không còn ông chủ với nhân viên, không còn sếp lớn công ty này với giám đốc công ty kia. Chỉ còn mấy con người ngồi ăn chung, no chung, vui chung.
Cho nên khi đón đoàn ra đảo, cái tôi chăm chút nhất không phải trò chơi, mà là BỮA ĂN. Tôi hay đưa anh em ra bè nổi Sea Mê, cái bè rộng hơn trăm mét vuông, ba tầng, neo giữa vùng nước sâu. Ngồi giữa biển, hải sản tươi vừa kéo lên khỏi lồng, nướng tại chỗ, ăn nóng. Con cá, con mực còn nhảy. Mọi người ngồi xếp bằng, gió biển thổi, vừa ăn vừa nói chuyện, vừa cười. Tôi nói thật, hai tiếng ngồi ăn trên bè như vậy nó kéo người ta lại gần hơn cả ngày họp.
Một đoàn doanh nghiệp tôi từng đón, anh em trong công ty bình thường ở văn phòng ai làm việc nấy, ít khi nói chuyện ngoài công việc. Vậy mà ngồi chung mâm trên bè một buổi, sếp với nhân viên kể chuyện con cái, chuyện quê quán, cười nghiêng ngả. Về tới đất liền, không khí công ty khác hẳn. Cái đó tôi không dựng được bằng trò chơi nào hết. Chỉ có cái bàn ăn làm được.

Ngoài cái bàn ăn, đảo còn nhiều thứ để người ta sống thật với nhau. Tôi kể anh chị vài cái tôi hay làm cho đoàn nha.
Leo Ma Thiên Lãnh cùng nhau. Ngọn núi này đỉnh cao chừng 450 thước, đường lên có đoạn dốc, có đoạn phải bám đá. Mệt thiệt. Nhưng chính cái mệt đó mới hay. Khi cả đoàn cùng leo, người khỏe đỡ người yếu, người đi trước chờ người đi sau, có người trượt chân thì có người chìa tay. Lên tới Sân Tiên trên đỉnh, đứng ngắm trời nước mở ra gần như trọn vòng, ai cũng thở hồng hộc mà mặt thì rạng rỡ. Cái khoảnh khắc cùng nhau vượt qua một chặng mệt, nó gắn người ta lại theo cách mà không trò chơi dàn dựng nào bằng. Tôi tả kỹ mấy điểm này trong cẩm nang Hòn Sơn, anh chị tò mò thì đọc thêm.

Ăn bè, làm ngư dân một buổi. Ra bè cho cá ăn, tự tay bắt cá trong lồng, ai gan thì lặn ngắm san hô, rồi BBQ (nướng) hải sản vừa bắt. Mấy ông giám đốc thường ngày com lê chỉnh tề, ra đây xắn tay áo, ướt nhẹp, cười như con nít. Đó mới là lúc người ta thấy nhau thật.
Không vest, không name card. Đây là cái tôi quý nhất. Ra đảo rồi thì bỏ hết cái lớp vỏ xã giao đi. Không cần áo vest, không cần trao danh thiếp, không cần giới thiệu “tôi là chủ tịch công ty ABC”. Cứ mặc cái áo thun, đôi dép lê, gọi nhau bằng tên. Khi cái lớp chức danh rớt xuống, người ta mới nói chuyện với nhau bằng con người thật. Mà niềm tin chỉ nảy ra giữa người thật với người thật thôi, chứ không nảy ra giữa hai cái chức danh.
Giờ tôi nói cụ thể hơn, lỡ anh chị tính dẫn một nhóm anh em doanh nhân ra đảo kết nối (networking) với nhau.
Quy mô. Theo kinh nghiệm tôi, nhóm vừa phải thì gắn kết tốt nhất. Chừng mười tới hai mươi mấy người là đẹp. Đông quá thì thành ra hội nghị, mạnh ai nấy nhóm, khó mà ai nói chuyện sâu với ai. Ít người thì lại dễ ngồi chung một mâm, nhớ mặt nhớ tên nhau, về nhà còn nhắn nhau được. Nếu là đội ngũ một công ty đông hơn thì mình chia nhóm nhỏ ra cho từng hoạt động, rồi gom lại lúc ăn.
Nhịp 2 ngày 1 đêm. Tôi để ý cái nhịp này nó vừa. Một ngày thì cập rập quá, người ta chưa kịp quen nhau đã về. Ba ngày đôi khi hơi dài cho mấy anh chị bận. Hai ngày một đêm là vừa đủ để sống chung với nhau một quãng có ý nghĩa. Buổi sáng leo núi đổ mồ hôi cùng nhau. Trưa ăn bè, ngồi lâu một chút, không vội. Chiều tắm biển, nghỉ ngơi. Tối, cái này quan trọng, ngồi lại với nhau bên bữa cơm dài, có thể đốt cái bếp lửa nhỏ, mỗi người kể một câu chuyện làm ăn thật của mình: vấp ở đâu, học được gì. Đêm trên đảo yên, không ồn ào phố xá, người ta dễ mở lòng. Sáng hôm sau ngắm bình minh, ăn sáng, rồi về. Còn nếu anh chị muốn coi một lịch trình chi tiết theo giờ thì tôi có viết riêng bài lịch trình 3 ngày 2 đêm, rút lại còn hai ngày cũng dễ.
Vai người dẫn. Cái này tôi nói thật từ chính mình. Một buổi networking trên đảo cần một người dẫn, không phải để hô hào như MC (người dẫn chương trình), mà để KẾT NỐI. Người dẫn là người biết ai với ai nên ngồi gần nhau, ai đang cần gì mà ai có thể giúp được, rồi khéo léo giới thiệu hai bên. Tôi tham gia BNI (mạng lưới doanh nhân kết nối, làm chủ tịch một chapter), nên tôi thấm cái này: networking hay không nằm ở chỗ tập trung đông người, mà nằm ở chỗ có người chịu đứng ra nối người này với người kia một cách thật lòng. Người dẫn tốt làm cho đoàn ấm lên, chứ không làm cho nó ồn lên.

Tôi muốn nói rõ cái này, vì nó là cốt lõi. Tôi sống theo tinh thần cho đi để nhận lại. Bên BNI người ta gọi là Givers Gain, “Cho là Nhận”. Tôi không coi đó là một câu khẩu hiệu treo tường. Tôi coi đó là cách sống.
Khi tôi đón một đoàn ra đảo, tôi không ngồi tính trong đầu “đoàn này về mình được gì”. Tôi nghĩ làm sao cho anh chị có một chuyến đáng nhớ, ăn ngon, ngủ yên, gặp được người hay. Tôi giới thiệu người này với người kia mà không đòi gì lại. Tôi chỉ chỗ ăn ngon kể cả chỗ không phải của tôi. Tại sao? Tại tôi tin: mình cho đi đủ thật, đủ nhiều, thì cái mình nhận lại tự nó tới, có khi từ chính người mình giúp, có khi từ một hướng mình không ngờ tới.
Nhưng, và đây là chỗ tôi phải nói thẳng để khỏi ai hiểu lầm, cho đi để nhận lại KHÔNG phải là một cái chiêu đổi chác. Không phải kiểu “tôi cho anh cái này thì anh phải trả tôi cái kia”. Cho mà còn tính toán thì người ta cảm được liền, và nó hết thật. Cho đi thật là cho mà trong lòng không gợn đòi hỏi. Cái nhận lại, nếu có, là phần thưởng, không phải cái giá.
Tới đây tôi phải nói cho rõ ràng, không tô hồng. Tôi KHÔNG hứa với anh chị rằng dẫn đoàn ra đảo hai ngày về là có hợp đồng, có đối tác, có deal (thương vụ). Không có chuyện đó, và ai hứa với anh chị như vậy thì anh chị nên dè chừng.
Networking chất lượng cần thời gian và sự thật lòng. Hai ngày trên đảo giúp người ta hiểu nhau, tin nhau hơn, nhưng từ chỗ tin nhau tới chỗ làm ăn với nhau còn là một quãng đường, mà quãng đó tùy duyên, tùy người, không có gì bảo đảm. Tôi chỉ dám nói điều tôi thấy thật: khi mấy người làm ăn ngồi với nhau hai ngày trên đảo, ăn cùng, leo núi cùng, không vest không card, thì cái niềm tin họ xây được hơn cả chục buổi cà phê xã giao ở phố. Ở phố mình bắt tay, trao card, nói dăm câu rồi ai về nhà nấy. Ở đảo, mình thấy nhau lúc mệt lúc cười, niềm tin nó khác hẳn. Còn nó dẫn tới đâu thì là việc của anh chị và cái duyên của mỗi người.
Tôi nói vậy không phải để anh chị bớt mặn mà. Tôi nói vì người thật việc thật phải nói thật. Tôi thà anh chị ra đảo với một kỳ vọng đúng, gắn kết, kết bạn, mở lòng, còn hơn ra với kỳ vọng sai rồi về thất vọng.
Để anh chị dẫn đoàn ra khỏi bỡ ngỡ, tôi kể luôn mấy cái dở của Hòn Sơn nha, không giấu.
Một, sóng điện thoại có vài chỗ yếu, nhất là khúc leo núi với mấy bãi khuất. Cái này với team building lại hóa hay, đầu mọi người được nghỉ, hết bị công việc dí, nhưng nếu đoàn cần gọi gấp về công ty thì phải biết trước. Hai, đảo ít cây ATM lắm, anh chị nhắc cả đoàn mang sẵn tiền mặt từ đất liền cho chủ động. Ba, mùa Bấc (khoảng tháng 10 tới tháng 2,3 âm lịch) biển động, tàu cao tốc đôi khi hoãn chuyến, dẫn đoàn đông mà kẹt lại thì mệt, nên tránh cao điểm mùa này, hoặc chừa lịch dự phòng. Bốn, ở đây chưa có resort 5 sao sang chảnh, không hồ bơi vô cực, không buffet ba chục món. Lưu trú là homestay, khách sạn nhỏ mộc mạc.
Tôi kể mấy cái đó ra không phải để anh chị nản. Mà chính mấy cái “thiếu” đó lại hợp với một chuyến gắn kết thật: không sang chảnh nên mọi người gần nhau, sóng yếu nên đầu được nghỉ, mộc mạc nên người ta sống thật. Anh chị tin một người dám kể cái dở hơn một nơi chỉ khoe cái hay, đúng không? Đơn giản vậy thôi.
Đoàn bao nhiêu người thì ra đảo hợp lý? Tôi thấy mười tới hai mươi mấy người là gắn kết tốt nhất, vừa đủ ngồi chung mâm, nhớ mặt nhau. Đông hơn thì mình chia nhóm nhỏ cho từng hoạt động rồi gom lại lúc ăn. Quá đông biến thành hội nghị thì khó thân.
Team building trên đảo chơi được những gì? Leo Ma Thiên Lãnh, lên Sân Tiên ngắm bình minh hoàng hôn gần như 360°, ra bè Sea Mê ăn hải sản tươi và làm ngư dân một buổi, tắm biển, tối ngồi bên bếp lửa kể chuyện làm ăn. Gắn kết hơn ngồi hội trường nhiều.
Đi mùa nào, tránh mùa nào cho đoàn? Tránh cao điểm mùa Bấc (tháng 10 tới tháng 2,3 âm lịch) vì biển động, tàu dễ hoãn, dẫn đoàn đông kẹt lại mệt. Mùa biển êm thì cứ ra, trời trong nước xanh.
Ra đảo về thì công ty tôi ai lo? Câu này hay gặp lắm. Tôi viết hẳn một bài về chuyện chuẩn bị hệ thống và uỷ quyền để đi vắng mà công ty vẫn chạy, anh chị đọc trước khi dẫn đoàn đi cho yên lòng.
Networking trên đảo có chắc kiếm được đối tác không? Tôi nói thật: không có gì bảo đảm. Đảo giúp người ta gần và tin nhau hơn, còn làm ăn với nhau hay không thì tùy duyên. Tôi không hứa, tôi chỉ tạo điều kiện cho mối quan hệ chất lượng có chỗ nảy mầm.
Tôi là Lý Minh Giang, anh em hay gọi tôi là Giang Biển Đảo. Tôi sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn, Kiên Giang hơn 30 năm. Từng đó năm, tôi gây dựng hệ sinh thái du lịch biển đảo LAMOSE, tàu và bè Sea Mê, đặc sản Hải Vị Giang Sơn, rồi LAMOSE Tour. Tôi là người trực tiếp đón nhiều đoàn ra đảo, từ đội ngũ công ty tới nhóm anh em doanh nhân, nên tôi hiểu Hòn Sơn từ con nước, ngọn gió tới chuyện ngồi mâm nào, leo dốc nào thì người ta gần nhau.
Ngoài làm du lịch, tôi còn tham gia cộng đồng doanh nhân, sinh hoạt trong BNI (mạng lưới kết nối doanh nhân, tôi làm chủ tịch một chapter), với hiệp hội du lịch. Cho nên chuyện networking và gắn kết người với người, với tôi không phải lý thuyết đọc trong sách, nó là chuyện tôi làm mỗi ngày, vấp rồi sửa, trên cái đảo này. Tôi kể lại đây với tinh thần một người anh đi trước, chia sẻ chứ không dạy đời. Người thật việc thật nói thật.
Nếu anh chị đang tính dẫn đội ngũ hay nhóm anh em ra đảo, mà muốn nó gắn kết thật chứ không hình thức, thì cứ alo cho tôi. Tôi không hứa hẹn ra đảo về là đổi đời hay có hợp đồng gì hết. Tôi chỉ mời anh chị một chuyến mộc thật: ngồi chung mâm, leo chung núi, bỏ vest bỏ card, sống với nhau vài bữa. Cái gắn kết, cái niềm tin, để nó tự tới.
Muốn nói chuyện với tôi, anh chị ghé lyminhgiang.com, hoặc tìm kênh @giangbiendao là gặp Giang. Cứ nhắn, người thật trả lời, không máy móc gì đâu. Biển vẫn ở đó, đảo vẫn ở đó. Khi nào muốn dẫn anh em về, cứ về nhà Giang. Đơn giản vậy thôi.
Anh chị muốn tổ chức chuyến đi cho cả đội, có thể đặt tour đoàn Hòn Sơn trọn gói, từ 10 người trở lên, Giang lo trọn gói.
The post Team building & networking doanh nhân ở Hòn Sơn: tổ chức sao cho gắn kết thật appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Lịch trình chi tiết 3 ngày 2 đêm ‘vừa nghỉ vừa làm’ ở Hòn Sơn cho doanh nhân appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>Cho nên bài này tôi viết khác mấy bài kia. Tôi không kể đạo lý nữa. Tôi ngồi xuống, xếp cho anh chị một cái lịch trình ba ngày hai đêm thật, theo từng buổi sáng, trưa, chiều, tối, đúng kiểu một chuyến vừa nghỉ vừa làm (workation) trên Hòn Sơn. Anh chị đọc xong là hình dung được liền. Nếu chưa rõ vì sao tôi cứ rủ doanh nhân về đảo kiểu này, ghé qua bài trụ “văn phòng giữa biển” trước rồi quay lại đây đọc tiếp cũng được. Còn không thì đi luôn với tôi, vô lịch trình.
Một câu dặn trước cho thật lòng: đây là cái khung tôi gợi ý, không phải luật. Anh chị nặng việc thì làm nhiều hơn, mệt quá thì bỏ bớt một buổi đi ngủ, không sao hết. Người thật việc thật nói thật, lịch của anh chị, anh chị làm chủ.

Cái này tôi để lên đầu, vì nó quyết định cả chuyến đi của anh chị vui hay khổ. Đi mà đầu còn ở văn phòng thì ra tới đảo cũng như chưa đi.
Trước ngày khởi hành, anh chị bỏ ra một buổi làm ba việc nhỏ. Một, gọi tên rõ một người ở nhà cầm tay lái mấy bữa mình vắng. Hai, dặn rõ việc nào mới được gọi mình, chỉ chuyện lớn về tiền, về an toàn, về pháp lý, còn lại để người ta tự quyết. Ba, chốt sẵn hai ba việc quan trọng nhất mình muốn làm cho xong ngoài đảo, viết ra giấy, đừng để trong đầu. Tôi nói kỹ chuyện chuẩn bị này trong bài “đi vắng mà công ty vẫn chạy”, anh chị nào còn lo “mình đi thì ai lo công ty” thì đọc bài đó là yên tâm.
Còn về hành lý: mang giày leo núi đế bám, áo gió, kem chống nắng, sạc dự phòng, và quan trọng, tiền mặt. Đảo ít cây ATM lắm, tôi nhắc lại ở cuối bài. Đơn giản vậy thôi, chuẩn bị xong rồi mình lên đường.
Ngày đầu tôi không cho anh chị làm việc gì nặng hết. Ngày này để cái đầu mình “hạ cánh”, chuyển từ nhịp phố sang nhịp đảo. Ép làm việc ngay là phí, vì đầu còn căng thì nghĩ gì cũng không ra.
Buổi sáng, ra cảng, lên tàu. Anh chị ra cảng Rạch Giá, lên tàu cao tốc, chừng một tiếng rưỡi là tới đảo. Ngồi tàu cứ nhìn ra biển, đừng mở laptop. Coi như đây là khoảng đệm cho cái đầu bắt đầu chậm lại. Một mẹo dân biển tôi chia sẻ thật: tàu cao tốc chạy được tới cấp gió 5,6, mùa biển động đôi khi hoãn chuyến, nên anh chị canh thời tiết và đặt vé sớm cho chắc.
Buổi trưa, nhận phòng, ăn bữa đầu. Tới đảo, về chỗ ở nhận phòng, tắm rửa cho khỏe. Rồi đi ăn bữa trưa đầu tiên, tôi hay dẫn anh em ăn tô bún cá hoặc dĩa cơm hải sản tươi cho chắc bụng. Ăn xong nghỉ ngơi một chút, đừng vội đi đâu.
Buổi chiều, tắm biển, làm quen với đảo. Chiều mát, anh chị ra bãi tắm gần chỗ ở, ngâm mình trong nước biển. Nước Hòn Sơn mùa êm trong và mát, có mùa còn mát hơn trên bờ. Không cần đi đâu xa, chiều nay chỉ để làm quen với đảo, để hai cái chân quen với cát, để cái đầu hiểu rằng “à, mình đang ở một nơi khác rồi.”
Buổi tối, chợ đêm, bữa hải sản đầu tiên. Tối, anh chị dạo chợ đêm Hòn Sơn, ăn vài món vặt, rồi ngồi xuống một quán hải sản. Mực, ghẹ, cá tươi rói. Ăn no, nói chuyện linh tinh, rồi đi ngủ sớm. Ngày mai mới là ngày làm việc, nên tối nay ngủ cho đã. Đừng thức coi điện thoại nha anh chị, mình ra đây đâu phải để ôm cái màn hình.

Ngày này là trái tim của chuyến đi. Sáng dành cho việc, chiều dành cho biển núi, tối dành cho người. Vừa nghỉ vừa làm là ở chỗ này đây.
Buổi sáng, hai ba tiếng làm việc cho ra hồn. Anh chị dậy sớm, ăn sáng nhẹ, kiếm một góc yên, ban công nhìn ra biển, hay một quán cà phê view biển cũng được. Mở laptop ra. Nhưng nhớ lời tôi: đừng làm trăm việc lặt vặt. Chỉ lôi ra hai ba việc quan trọng nhất mà anh chị đã ghi sẵn từ ở nhà, cái việc mà ở văn phòng cứ bị ngắt ngang hoài nên không làm tới nơi. Viết cái chiến lược cho năm tới, ngồi tính lại một bài toán lớn, soạn lá thư khó nói với một đối tác. Mấy việc cần đầu óc tĩnh.
Tôi nói thật chỗ này: sóng điện thoại ngoài đảo vài chỗ hơi yếu, nhất là khúc khuất. Nghe thì có vẻ bất tiện, nhưng với việc cần tập trung sâu thì đó lại là một món quà, không ai dí được mình. Hai ba tiếng tập trung thật ngoài đảo, tôi tin bằng cả ngày ở văn phòng cứ bị cắt vụn.
Buổi trưa, ăn để cái đầu sáng ra. Làm xong, thưởng cho mình một bữa trưa cho đáng. Tôi hay đưa anh em ra bè nổi Sea Mê, ngồi giữa biển, ăn hải sản vừa kéo lên còn nhảy. Ăn ngon thì cái đầu nó mới sáng. Còn nếu thích đặc sản núi, thì có món gà núi Ma Thiên Lãnh trứ danh, gà thả rừng, ăn cùi dừa, tự leo núi nên thịt chắc, thơm, không mỡ. Dân đảo gọi là huyền thoại Hòn Sơn không phải nói chơi.
Buổi chiều, leo Ma Thiên Lãnh, tắm Suối Tiên. Chiều dịu nắng, anh chị xỏ giày leo núi. Đường lên đỉnh Ma Thiên Lãnh chừng ba cây số, có bậc thang có đường sỏi, đỉnh cao khoảng 450 thước. Mệt, nhưng mệt đã cái thân. Giữa đường ghé Suối Tiên, con suối nước ngọt duy nhất trên đảo, chảy từ đỉnh núi xuống Bãi Bàng, ngâm chân, vục nước mát lên mặt. Đó là kiểu mệt mà khỏe, khác hẳn cái mệt rã rời vì stress ở phố. Anh chị nào ngại leo cao thì có Đỉnh Yên Ngựa dễ hơn, view làng chài cũng đẹp mê.

Buổi tối, ngồi lại, nói chuyện thật. Tối ngày hai, nếu anh chị đi cùng vài người bạn làm ăn, đây là lúc vàng. Ngồi quanh mâm hải sản, không vest không name card, kể nhau nghe chuyện làm ăn lúc khó lúc dễ. Cái bàn ăn là chỗ gắn kết người với người nhanh nhất, tôi tin vậy sau bao năm đón đoàn ra đảo. Anh chị nào muốn dẫn cả đoàn ra làm hẳn một buổi gắn kết, tôi viết riêng cách tổ chức trong bài về networking và team building trên đảo. Còn đi một mình thì tối nay cứ ngồi với chính mình, nhìn biển đêm, cũng quý lắm.
Ngày cuối nhẹ nhàng, để anh chị mang theo về đất liền một cái gì đó đáng nhớ, chứ không phải gói ghém vội rồi ra cảng.
Buổi sáng sớm, bình minh trên Sân Tiên. Nếu sức còn, anh chị dậy thật sớm leo lên Sân Tiên, tảng đá bằng phẳng trên đỉnh Ma Thiên Lãnh, đứng đó ngắm được gần như trọn vòng biển trời, sáng đón bình minh chiều ngắm hoàng hôn. Mặt trời nhô lên khỏi mặt biển, gió thổi, không tin nhắn không cuộc gọi. Tôi nói thật lòng: nhiều quyết định hay tới với anh chị đúng lúc đứng đây, lúc mình ngừng cố chứ không phải lúc mình ép. Còn nếu chân đã mỏi từ hôm qua thì khỏi leo, ra bãi ngồi uống cà phê ngắm biển sáng cũng được, đừng ép mình.

Buổi trưa, gom việc, mua đặc sản, ăn bữa chia tay. Về lại chỗ ở, mở laptop chốt nốt mấy việc còn dở, gửi đi vài cái mail quan trọng. Rồi ghé mua ít đặc sản mang về làm quà, cá cơm sữa rim, mực một nắng, mấy món Hải Vị Giang Sơn nhà tôi. Ăn một bữa trưa chia tay đảo cho tròn vị.
Buổi chiều, lên tàu về, mang theo cái đầu nhẹ hơn. Chiều ra cảng, lên tàu về Rạch Giá. Ngồi trên tàu nhìn đảo nhỏ dần phía sau, anh chị thử để ý cái đầu mình, tôi tin nó nhẹ hơn lúc đi nhiều. Ba ngày, mà giải quyết được hai ba việc lớn, lại được thở. Anh chị muốn biết kỹ hơn ăn gì ở đâu chơi gì trên đảo để tự xếp lịch của riêng mình, thì có cẩm nang Hòn Sơn tôi để sẵn.
Tôi không tô vẽ cho đảo đẹp hơn nó vốn có. Để anh chị xếp lịch sát thực tế, tôi nói thẳng mấy cái Hòn Sơn còn thiếu.
Một, đảo chưa có resort 5 sao, không hồ bơi vô cực, không buffet ba chục món. Chỗ ở đây là homestay, nhà nghỉ, khách sạn nhỏ, sạch sẽ tử tế nhưng đừng kỳ vọng sang chảnh. Hai, sóng điện thoại vài chỗ yếu, nhất là khúc leo núi và mấy bãi khuất, nên những việc cần mạng ổn, anh chị canh làm lúc ở chỗ ở. Ba, ít cây ATM, mang sẵn tiền mặt từ đất liền cho chủ động. Bốn, mùa Bấc (tháng 9 tới tháng 12 âm) biển động, tàu cao tốc đôi khi hoãn, nên nếu đi mùa đó, anh chị chừa dư một buổi đề phòng kẹt lịch, đừng đặt sát giờ họp quan trọng ngay khi vừa về.
Tôi kể mấy cái đó ra không phải để anh chị nản. Tôi kể vì người thật việc thật phải nói thật. Mà lạ thay, chính mấy cái “thiếu” đó lại hợp với người đang cần nghỉ: sóng yếu nghĩa là đầu được nghỉ, không sang chảnh nên mọi thứ thật và gần. Đơn giản vậy thôi.
Ba ngày hai đêm có đủ không, hay phải đi lâu hơn?
Đủ cho một chuyến đầu tiên nha anh chị. Ba ngày là vừa đẹp để cái đầu hạ cánh, làm được vài việc, mà chưa kịp nhớ việc nhà tới mức bồn chồn. Đi quen rồi muốn ở thêm thì cứ thêm, đảo lúc nào cũng còn chỗ.
Tôi mang laptop ra mà sóng yếu thì làm việc kiểu gì?
Anh chị làm việc cần tập trung sâu, viết, tính, suy nghĩ, thì sóng yếu không sao, có khi còn tốt vì không ai quấy. Việc nào cần mạng ổn (gửi mail, gọi video) thì gom lại làm ở chỗ ở, nơi sóng khá hơn. Cứ chia ra vậy là ổn.
Đi mùa nào để khỏi kẹt tàu?
Tránh cao điểm mùa Bấc biển động (tháng 9 tới 12 âm). Mùa biển êm thì trời trong nước xanh, tàu chạy ngon, đi sướng. Còn lỡ đi mùa Bấc thì chừa dư một buổi cho an toàn.
Đi một mình có buồn không, hay nên rủ thêm người?
Cả hai đều hay. Đi một mình thì được tĩnh, hợp khi anh chị cần ngồi lại với chính mình. Rủ thêm vài người bạn làm ăn thì tối ngồi với nhau quý lắm, chuyện này tôi kể trong bài team building trên đảo.
Trên đảo có ATM, sóng, chỗ ở tử tế không?
Tôi nói thật: ATM ít, mang sẵn tiền mặt. Sóng vài chỗ yếu. Chỗ ở là homestay và khách sạn nhỏ, không sang chảnh nhưng sạch sẽ ấm cúng. Biết trước thì không bỡ ngỡ.
Tôi là Lý Minh Giang, anh em hay gọi tôi là Giang Biển Đảo. Tôi sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn, Kiên Giang hơn 30 năm rồi. Từng đó năm, tôi gây dựng hệ sinh thái du lịch biển đảo LAMOSE, tàu và bè Sea Mê đưa khách ra khơi và ăn hải sản tươi, đặc sản Hải Vị Giang Sơn, rồi LAMOSE Tour.
Cái lịch trình tôi xếp ở trên không phải copy trên mạng đâu. Nó là đường tôi đi mòn chân bao năm, đỉnh núi tôi leo không biết bao nhiêu lượt, mâm hải sản tôi ngồi cùng không biết bao nhiêu đoàn. Tôi biết con dốc nào nghỉ chân, mùa nào tàu dễ hoãn, quán nào hải sản tươi. Nên những gì tôi viết là từ trải nghiệm sống thật, không phải lý thuyết suông. Người thật, việc thật, nói thật.
Nếu đọc tới đây mà anh chị thấy cái lịch trình này hợp với mình, thấy mình cần ba ngày để vừa thở vừa giải quyết được vài việc đang dở, thì thử cho mình một chuyến nha. Tôi không ép, không hứa ra đảo ba ngày là đổi đời gì hết. Tôi chỉ mời anh chị: về nhà Giang chơi đã, rồi tính.
Muốn nói chuyện với tôi, anh chị ghé lyminhgiang.com, hoặc tìm kênh @giangbiendao là gặp Giang. Cứ nhắn, người thật trả lời, không máy móc gì đâu. Biển vẫn ở đó, đảo vẫn ở đó. Khi nào mệt quá, cứ về nhà Giang. Đơn giản vậy thôi.
Anh chị muốn tổ chức chuyến đi cho cả đội, có thể xem chi tiết tour đoàn Hòn Sơn 2N1Đ, từ 10 người trở lên, Giang lo trọn gói.
The post Lịch trình chi tiết 3 ngày 2 đêm ‘vừa nghỉ vừa làm’ ở Hòn Sơn cho doanh nhân appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Văn phòng giữa biển: Vì sao doanh nhân 35–55 nên có một chuyến ‘vừa nghỉ vừa làm’ ở Hòn Sơn appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>Tôi viết những dòng này không phải để khuyên anh trốn việc. Anh chị là người có trách nhiệm, có trốn cũng không trốn nổi đâu, tôi hiểu mà. Cái anh chị cần không phải là trốn — mà là một kiểu nghỉ khác. Một kiểu vừa nghỉ vừa làm, đổi chỗ để cái đầu nó nhẹ ra. Tôi gọi đó là doanh nhân nghỉ dưỡng Hòn Sơn — và tôi muốn kể anh chị nghe nó là gì, từ chính hòn đảo tôi sống hơn 30 năm. Đọc tiếp với tôi vài phút nha.

Tôi để ý nhiều anh em doanh nhân hay tự trách mình một câu rất oan: “Dạo này mình lười quá.” Không đâu anh chị. Lười là khi mình còn sức mà không muốn làm. Còn anh chị thì ngược lại — sức cạn rồi mà vẫn ép mình làm tiếp. Đó không phải lười. Đó là kiệt. Hai cái đó khác nhau lắm nha.
Cái khổ của người làm chủ là không ai cho phép mình mệt, mà nặng nhất là chính mình không cho phép mình mệt. Sợ dừng lại một nhịp là bị xem là yếu, là thua người ta. Nên cứ cố thêm. Cố thêm một tháng, cố thêm một quý, cố thêm một năm. Cố tới lúc nào thì cơ thể nó tự bắt mình dừng.
Tôi nói thật lòng câu này, sau những gì tôi từng thấy: không phải đến khi nằm viện mình mới biết, cái giường đắt nhất thế gian — chính là cái giường bệnh. Lúc đó tiền nhiều cỡ nào cũng nằm đó nhìn trần nhà thôi.
Cho nên tôi mong anh chị nhớ giùm tôi một điều. Hãy sống như thể mình là báu vật của vợ con, chứ không phải cỗ máy kiếm tiền. Công ty thiếu anh chị vài bữa vẫn xoay được. Nhưng vợ con thì chỉ có một người để gọi là chồng, là cha. Nghỉ một nhịp không phải là thua. Đó là biết thương thân mình. Đơn giản vậy thôi nha anh chị.
Hiểu được cái kiệt rồi, giờ tôi kể anh chị nghe cái kiểu nghỉ tôi muốn nói nó ra làm sao. Anh chị hình dung vầy nha. Sáng sớm anh không mở mắt ra là cầm điện thoại nữa. Anh leo lên Sân Tiên trên đỉnh Ma Thiên Lãnh — chỗ này hay lắm, đứng đó ngắm được gần như trọn vòng, sáng đón bình minh, chiều ngắm hoàng hôn. Anh đứng đó nhìn mặt trời lên khỏi mặt biển, không tin nhắn, không cuộc gọi, chỉ có tiếng gió. Cái đầu anh tự nhiên nó giãn ra.
Tới trưa, anh mở laptop. Nhưng anh không làm trăm việc lặt vặt như ở nhà. Anh chỉ làm hai, ba việc quan trọng nhất — cái việc mà bình thường ở văn phòng anh cứ bị ngắt ngang hoài nên không làm tới nơi. Chiều thì anh leo núi cho đã cái chân, hoặc ra bè Sea Mê ngồi, ăn con hải sản tươi rói ngay trên bè. Ăn ngon thì cái đầu nó mới sáng ra được.
Đó là cái tôi gọi là “văn phòng giữa biển”, vừa nghỉ vừa làm. Đổi không gian thì chất lượng suy nghĩ với quyết định nó đổi theo. Cái này bên Âu, bên Mỹ người ta làm lâu rồi, tôi chỉ Việt hóa lại cho hợp doanh nhân Việt mình 35 đến 55 tuổi. Cho nên retreat doanh nhân Hòn Sơn không phải là trốn việc nha anh chị. Anh vẫn mang cái đầu ra biển. Chỉ là anh đổi chỗ, để làm những việc thật sự quan trọng cho tốt hơn thôi. Người thật việc thật nói thật.

Tới đây kiểu gì anh chị cũng hỏi tôi một câu: “Giang ơi, tôi mà đi vài bữa thì công ty sập mất.” Tôi nghe câu này nhiều rồi. Và tôi để cây dừa ngoài đảo trả lời thay tôi nha.
Anh chị để ý cây dừa coi. Nó đứng yên một chỗ, không chạy đi đâu hết, gió bão tới nó cũng chỉ cúi mình theo gió. Vậy mà năm nào nó cũng ra trái đều đều. Tại sao? Tại gốc rễ nó cắm sâu, cái thân nó tự nuôi được mình rồi. Nó đâu cần chủ vườn đứng canh từng ngày mới chịu ra trái.
Công ty của anh chị cũng vậy. Một hệ thống tốt, một đội ngũ tốt thì chủ vắng mặt vài ngày, cây vẫn ra trái, công ty vẫn chạy. Còn nếu anh chị đi có mấy bữa mà công ty đứng khựng lại — thì xin lỗi nha, đó mới đúng là cái cần sửa. Đó là dấu hiệu hệ thống đang gánh hết lên một mình anh, chứ không phải lý do để cả đời không dám nghỉ.
Tôi không hứa hẹn gì xa xôi với anh chị đâu. Tôi chỉ nói thật: thử rời ra vài ngày, anh sẽ nhìn rõ công ty mình đang đứng bằng cái gì. Đôi khi đứng xa một chút mới thấy được cái gần. Đơn giản vậy thôi.
Để tôi nói thẳng với anh chị mấy cái dở của Hòn Sơn trước, để lát ra đảo khỏi bỡ ngỡ nha.
Một, sóng điện thoại có vài chỗ yếu, nhất là khúc leo núi hay mấy bãi khuất. Hai, đảo ít cây ATM lắm — tôi khuyên anh chị mang sẵn tiền mặt từ đất liền cho chắc. Ba, mùa Bấc biển động, tàu cao tốc đôi khi hoãn chuyến, mình phải canh thời tiết. Bốn, ở đây chưa có resort 5 sao sang chảnh, không có hồ bơi vô cực hay bữa sáng buffet ba chục món gì đâu.
Tôi nói mấy cái đó ra không phải để anh chị nản. Tôi nói vì người thật việc thật phải nói thật. Anh chị tin một người dám kể cái dở hơn hay một nơi chỉ khoe cái hay, đúng không?
Nhưng anh chị để ý nè: chính mấy cái “thiếu” đó lại là thứ một người làm ăn đang cần mà không biết. Sóng yếu vài chỗ — nghĩa là cái đầu anh chị được nghỉ, hết bị tin nhắn công việc dí. Không sang chảnh — nên mọi thứ thật và gần, người ta đối với nhau như người nhà chứ không phải khách với nhân viên. Ít tiện nghi — nên mình quay về với biển, với núi, với chính mình.
Tôi không tô vẽ cho đảo đẹp hơn nó vốn có. Tôi chỉ kể đúng nó là gì, rồi để anh chị tự quyết. Đơn giản vậy thôi.
Tôi không thích chữ “đón khách”. Tôi thích nói là “về nhà Giang chơi” hơn.
Ý tôi vậy nè: anh chị ra Hòn Sơn không phải mua một gói dịch vụ lạnh lùng, có người dạ vâng rồi xong. Tôi đón anh chị như đón người quen lâu ngày ghé nhà — chỉ chỗ ăn ngon, kể chuyện đảo, ngồi xuống nói chuyện thật. Ấm áp, gần gũi, vậy thôi.
Mà anh chị biết không, chỗ gắn kết người với người nhanh nhất là cái bàn ăn. Tôi hay đưa anh em ra bè nổi Sea Mê, ngồi giữa biển ăn hải sản tươi vừa kéo lên. Đường đến trái tim là đường đến bao tử mà — ngồi chung mâm, gắp cho nhau miếng mực, người ta tự nhiên mở lòng.

Tôi tin một điều: khi mấy người làm ăn ngồi với nhau 2 ngày 1 đêm trên đảo — ăn cùng, leo núi cùng, không vest không name card — thì cái mình thu được hơn cả chục buổi cà phê xã giao ở phố. Ở phố mình bắt tay, trao card, nói dăm câu rồi ai về nhà nấy. Ở đảo, mình sống chung mấy bữa, thấy nhau lúc mệt lúc cười, niềm tin nó khác hẳn.
Tôi sống theo tinh thần cho đi để nhận lại. Tôi không hứa anh chị về là có liền hợp đồng nha. Tôi chỉ tin: cho nhau thời gian thật, sự thật lòng thật, thì mối quan hệ chất lượng tự khắc tới. Người thật, việc thật.
Tôi hay nghe chữ “chữa lành”, nên để tôi nói rõ tôi hiểu nó thế nào, kẻo anh chị hiểu lầm.
Chữa lành ở đây không phải chữa bệnh đâu nha. Tôi không phải bác sĩ, đảo không phải bệnh viện, ra đây không thay được thuốc men hay điều trị gì hết. Cái tôi muốn nói gọn lại là: cho cái đầu và cái thân của anh chị được NGHỈ và TÁI TẠO. Vậy thôi.

Anh chị làm ăn cả năm, đầu lúc nào cũng quay như chong chóng. Ra đảo, ngắt khỏi cái guồng đó vài bữa. Sáng leo Ma Thiên Lãnh, lên tới đỉnh cao chừng 450 thước, gió biển thổi, mệt mà đã. Chiều ngồi Sân Tiên ngắm hoàng hôn, trời nước mở ra gần như trọn vòng. Rồi tắm Suối Tiên, nước mát chảy qua đá. Mấy lúc đó cái đầu nó tự lắng xuống.
Lạ lắm anh chị à: nhiều việc lúc ở phố nghĩ hoài không ra, ra đảo ngồi không lại tự thấy đường. Nhiều quyết định hay tới đúng lúc mình NGỪNG cố, chứ không phải lúc mình ép.
Mà tôi nói thật, đảo không phải phép màu nha. Ra đây không tự nhiên hết mệt hay giải được mọi bài toán đâu. Đảo chỉ cho anh chị một khoảng lặng — còn câu trả lời, vẫn là chính anh chị tìm ra. Tôi chỉ dẫn đường tới khoảng lặng đó thôi.

Tôi là Lý Minh Giang, anh em hay gọi tôi là Giang Biển Đảo. Tôi sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn (Kiên Giang) hơn 30 năm rồi. Từng đó năm, tôi gây dựng hệ sinh thái du lịch biển đảo LAMOSE — tàu và bè Sea Mê, đặc sản Hải Vị Giang Sơn, rồi LAMOSE Tour. Nói thẳng ra, tôi là người đón khách ra đảo bao năm nay, nên tôi hiểu Hòn Sơn từ con nước, ngọn gió, tới từng bãi, từng con dốc.
Còn cái khái niệm “vừa nghỉ vừa làm”, “văn phòng giữa biển” này, tôi nói thật cho minh bạch: nó vốn phổ biến bên Âu – Mỹ, người ta gọi là workation. Tôi không phát minh ra nó. Tôi chỉ gom góp lại, rồi Việt hóa cho doanh nhân Việt mình ở tuổi 35–55 — dựa trên đúng những gì tôi sống và trải qua ở đảo này.
Nên những gì tôi viết trong bài, là từ trải nghiệm sống thật, không phải lý thuyết suông nha anh chị. Người thật, việc thật, nói thật.
Ra Hòn Sơn đi bằng đường nào, mất bao lâu?
Anh chị ra cảng Rạch Giá, lên tàu cao tốc, chừng 1 giờ 30 là tới đảo. Không xa xôi như nhiều người tưởng đâu nha.
Đi mùa nào đẹp, mùa nào nên tránh?
Nên tránh cao điểm mùa Bấc — khoảng tháng 10 tới tháng 2-3 âm lịch, biển động, tàu dễ hoãn, kẹt lại cũng mệt. Còn lại mùa biển êm thì cứ ra, trời trong nước xanh, đẹp lắm.
Đoàn doanh nhân, team building Hòn Sơn thì làm được gì?
Nhiều thứ chơi được nha anh chị: leo Ma Thiên Lãnh (đỉnh chừng 450m), lên Sân Tiên ngắm bình minh với hoàng hôn gần như 360°, ra bè nổi Sea Mê ăn hải sản tươi, rồi ngồi lại nói chuyện thật với nhau. Một chuyến team building Hòn Sơn kiểu vậy, gắn kết hơn ngồi phòng họp nhiều.
Sóng điện thoại, ATM trên đảo thế nào?
Tôi nói thật: vài chỗ sóng hơi yếu, ATM cũng ít. Anh chị nhớ mang theo tiền mặt cho chủ động nghe. Biết trước thì không bỡ ngỡ.
Nếu đọc tới đây mà anh chị thấy mình trong bài này — thấy mình cần một chỗ để dừng lại, thở một hơi cho ra hồn — thì thử cho mình một chuyến đi nha. Tôi không ép, không hứa hẹn ra đảo là đổi đời gì hết. Tôi chỉ mời anh chị: về nhà Giang chơi đã, rồi tính.
Muốn nói chuyện với tôi, anh chị ghé lyminhgiang.com, hoặc tìm kênh @giangbiendao là gặp Giang. Cứ nhắn, người thật trả lời, không máy móc gì đâu.
Còn nếu anh chị muốn đào sâu thêm, tôi để sẵn mấy nhánh đọc tiếp đây:
– Còn nếu anh chị thắc mắc một chuyến 3 ngày 2 đêm vừa nghỉ vừa làm thì đi đứng ra sao, đọc tiếp bài Lịch trình chi tiết 3 ngày 2 đêm vừa nghỉ vừa làm ở Hòn Sơn.
– Còn nếu anh chị tính dẫn cả đoàn, đọc tiếp bài Cách tổ chức một buổi networking và team building doanh nhân ngay trên đảo.
– Còn nếu anh chị lo “mình đi vắng thì công ty ai lo”, đọc tiếp bài Đi vắng mà công ty vẫn chạy — chuẩn bị hệ thống trước khi rời bàn làm việc.
– Còn nếu anh chị chỉ muốn biết ăn gì, ở đâu, làm gì, đọc tiếp bài Cẩm nang Hòn Sơn — ăn gì, ở đâu, làm gì (đặc sản và điểm đến).
Biển vẫn ở đó, đảo vẫn ở đó. Khi nào mệt quá, cứ về nhà Giang. Đơn giản vậy thôi.
The post Văn phòng giữa biển: Vì sao doanh nhân 35–55 nên có một chuyến ‘vừa nghỉ vừa làm’ ở Hòn Sơn appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Mẻ Khô Cá Cơm Cuối Mùa Gió — Và Bến Cá Hòn Sơn Lúc Rạng Đông appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>
Ghe cá Hòn Sơn rời bến lúc trời chưa sáng — ngoài kia biển lặng, trong bờ thì chưa ai thức.
Tôi không phải người thức khuya. Nhưng sống trên đảo hơn 30 năm, tôi học được một thứ: muốn hiểu biển thì phải ở đó lúc biển chưa cần mình.
4 giờ rưỡi sáng, bến cá Hòn Sơn đã nghe tiếng máy nổ. Không phải tiếng ồn — là tiếng sống. Mùi dầu diesel hòa vào hơi mặn, ánh đèn đầu ghe vạch một đường vàng mờ ra phía khơi. Trời chưa đủ sáng để thấy mặt người, chỉ thấy bóng — người đàn ông đội nón lưỡi trai, tay cầm vòi bơm dầu, đứng một mình bên mạn ghe. Sáu chục lít mỗi chuyến. Ngày nào cũng vậy, trừ khi trời động.
Tôi đứng nhìn mà không hỏi gì thêm. Bởi vì câu trả lời đã có ở đó rồi — trong từng cử chỉ quen tay của người đã làm việc này ba mươi mấy năm.

Ngư dân Hòn Sơn với ghe nhỏ — một người, một đêm, một chuyến.
Trên đảo Hòn Sơn, có một loại ghe nhỏ người ta gọi là Cà Ná — cào cá cơm một mình, một đêm, quanh đảo. Không cần đội, không cần bờ. Chỉ cần biển im.
Tôi quen anh Tú — ngư dân gốc đảo, ba mươi mấy năm theo nghề cào cá cơm. Vợ anh tên Thiếu Mai. Hai vợ chồng sống trên bè nổi ngoài biển — không phải vì không có nhà trên đảo, mà vì cá về thì phơi ngay, không qua đêm được.
Anh nói câu mà tôi cứ nhớ hoài: “Cuộc sống người dân sáng là vậy đó. Cuộc sống là bơm dầu.”
Không than, không khoe. Chỉ kể.
Trời im, một đêm anh cào được khoảng hai trăm ký. Trúng mùa thì bốn, năm trăm. Trời động là nghỉ — có khi động nửa tháng, cả tháng. Một tháng âm lịch có hai con nước (khoảng ngày mười bảy và hai mươi ba), mỗi đợt gió Tây Nam thổi vào là biển nổi sóng, ghe không ra được. Những ngày đó, anh ở nhà coi cá nuôi dưới bè, làm mắm, chờ con nước qua.
Ghe trả góp tám chín chục triệu. Dầu mỡ đắt. Nước ngọt trên đảo cũng hiếm, có khi cả trăm ngàn một khối mà không đổi được. Nhưng anh không nói theo kiểu than thở. Anh kể như người kể thời tiết — chuyện ai cũng biết, cứ vậy mà sống.
Câu chuyện bắt đầu từ lúc ghe cập bè.
Cá cơm cào về đêm — sáng sớm, chị Thiếu Mai phơi ngay dưới bè. Không vào bờ. Không qua tay thương lái. Không rửa nước ngọt, không ngâm nước muối công nghiệp. Rửa bằng nước biển, phơi giữa nắng gió biển ngay trên mặt nước.
Người làm nghề gọi là siêu sạch. Tôi thì thêm một chữ: nguyên vẹn.
Cá cơm Hòn Sơn không phải cá cơm nào cũng có. Đây là loại cá đặc thù vùng biển đảo này — không phải cứ ra khơi là bắt được. Và cái quy trình “cào đêm — phơi sáng — chưa kịp vô bờ đã thành khô” đó, nó giữ lại thứ mà mấy chợ trong bờ không có: vị biển thật.
Không phải vị mặn của muối. Là vị của nắng, gió, nước biển Hòn Sơn — thứ mà ai đã ăn một lần rồi sẽ nhớ.
“Phơi nước biển thì còn gì bằng — cá này khác cá trong bờ từ trong ra ngoài.”
— Người ngư dân ba mươi mấy năm trong nghề

Mẻ cá cơm phơi dưới nắng biển Hòn Sơn — đủ nắng rồi, đủ gió rồi.
Hôm đó tôi đứng nhìn chị phơi cá. Ánh nắng sáng sớm chiếu xuống mặt bè, hàng ngàn con cá cơm nhỏ trải đều, lấp lánh bạc. Mùi biển dịu, không tanh — cái mùi mà người thành phố đến đây lần đầu hay nói là “lạ lắm, dễ chịu”.
Tôi hỏi: “Anh làm nghề này mấy chục năm, có mệt không?”
Anh cười, không trả lời thẳng. Chỉ nói: “Quen rồi thì thấy bình thường.”
Tôi hiểu. Đảo dạy người ta một chữ quan trọng hơn hết: kiên nhẫn theo nhịp trời.
Người đảo có câu nói truyền lại từ đời cha ông: “Biển không ăn nhanh — ai theo nhịp biển mới lấy được biển.” Câu đó không dán trên tường, không in trên lịch. Chỉ sống trong cách người ta bơm dầu mỗi sáng, phơi cá mỗi buổi, chờ con nước qua.
Cuối mùa gió năm nay, anh Tú có thêm một mẻ khô ngon. Cá cơm lựa con chắc, phơi đủ ngày, giữ đúng vị.
Tôi ôm mấy ký về, rim với tỏi, ăn với cơm trắng. Không cần nêm nhiều — vị biển nó đã đủ rồi.
Nếu anh chị muốn mang vị biển Hòn Sơn về bữa cơm nhà — không phải vị người ta chế lại, mà vị của người ngư dân ba mươi mấy năm cào đêm phơi sáng — thì nhắn tôi hoặc vào Hải Vị Giang Sơn. Tôi đang có khô cá cơm Hòn Sơn, đặt trước thì có, hết mùa thì chờ mùa sau.
Không có gì bán nhanh ở đây. Biển không ăn nhanh mà.
Khô cá cơm Hòn Sơn dùng làm gì? Nguyên liệu chính để làm cá cơm rim và cá cơm ngào — hai món ăn cơm quen của miền Nam. Cũng dùng để kho tiêu, kho sả, hay ăn khô trực tiếp với cơm trắng.
Mua ở đâu, giá bao nhiêu? Inbox trực tiếp trang Giang Biển Đảo hoặc vào giangca.vn. Giá theo mùa và quy cách đóng gói — nhắn tôi sẽ báo cụ thể, không niêm yết cố định vì cá theo mùa gió.
Giao hàng toàn quốc không? Nhắn inbox để hỏi cụ thể — tùy mẻ và tùy thời điểm. Tôi chỉ giao khi đảm bảo hàng còn đủ chất lượng, không ép số lượng.
Nhật ký bán đảo — Giang Biển Đảo, hơn 30 năm sống và làm việc ở đảo Hòn Sơn.
The post Mẻ Khô Cá Cơm Cuối Mùa Gió — Và Bến Cá Hòn Sơn Lúc Rạng Đông appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>The post Không Ai Làm Giàu Một Mình — Học Viện Làm Giàu Quê Hương Dành Cho Người Dám Ở Lại appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>
Tôi muốn mở đầu bằng một câu hỏi thật:
Bạn có sản phẩm đặc sản quê mình — con tôm khô, hũ mắm, khô cá, bánh tráng đặc biệt hay bất cứ thứ gì gắn với quê hương bạn. Bạn biết nó ngon. Người trong xóm biết nó ngon. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện bán ra ngoài, bạn lại không biết bắt đầu từ đâu?
Nếu vậy thì bài này tôi viết đúng cho bạn.
Tôi sinh ra ở đất liền, vùng An Biên đồng ruộng mênh mông. Rồi ra Hòn Sơn — sống và làm việc tại đảo đã hơn 30 năm. Hơn 30 năm đó tôi không chỉ học cách bán hàng. Tôi học cách sống trong một cộng đồng mà ai cũng cần đến ai.
Ở đảo, không có chuyện một mình làm được hết. Ghe hư giữa khơi thì ghe bên cạnh kéo về. Mẻ cá trúng đậm thì san bớt cho nhà bên cạnh vừa thất bát. Ông bà tôi gọi đó là tình làng nghĩa biển. Không phải phúc lợi xã hội, không phải triết lý to tát — chỉ đơn giản là cách người đảo tồn tại qua được những ngày biển động.
“Sóng không ai đi một mình vượt qua — nhưng mấy chiếc ghe cùng nhau thì không có sóng nào ngăn được.”
Sau này tôi học Eagle Camp của thầy Phạm Thành Long, vào BNI, làm Chủ tịch chapter BNI Aneto Online — tôi gặp một triết lý mà người bản địa như tôi thấy quen ngay: Givers Gain. Cho là nhận. Người biển đảo làm điều này từ đời ông bà rồi, chỉ là chưa có tên gọi thôi.
Và rồi tôi nhận ra: triết lý sống của làng chài và triết lý làm giàu tử tế — không cách nhau mấy.
Mỗi lần tôi về các xóm làng, các huyện đảo, hoặc trò chuyện với bà con miền quê — tôi thấy đi thấy lại một cảnh giống nhau:
Người ta có sản phẩm tốt, nhưng không biết bán.
Người ta có tâm huyết, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Người ta cứ thử, làm một mình, loay hoay một mình, rồi thất bại một mình — và sau đó bỏ.
Không phải vì họ không đủ năng lực. Mà vì không ai chỉ đường và không ai đồng hành.
Cái thiếu không phải tiền. Không phải tài năng. Cái thiếu là một xóm chài đúng nghĩa — nơi người đi trước kéo người đi sau, nơi mẻ cá nhà này trúng thì cả xóm được bàn cách giữ thị trường, nơi người hỏi được hỏi và người biết không giấu.
Năm ngoái, khi tôi nhìn lại hành trình của mình — từ người làm offline hoàn toàn cho đến hôm nay xây được hệ sinh thái LAMOSE với tour, đặc sản và thương hiệu cá nhân — tôi tự hỏi: Nếu ngày đó tôi không có thầy Long, không có cộng đồng Eagle Camp, không có anh em BNI — tôi đi được đến đây không?
Câu trả lời thành thật: Chắc không.
Không phải vì tôi không đủ giỏi. Mà vì đi một mình lâu quá thì người giỏi cũng mòn.
Nên tôi tự hứa một điều: nếu tôi có thể rút ngắn con đường cho người khác — những người muốn làm giàu tử tế từ quê hương mình — thì tôi sẽ làm. Không giữ lại, không bán lại đắt tiền những gì tôi học được từ mồ hôi và sai lầm.
Đó là lý do tôi mở Học Viện Làm Giàu Quê Hương.

Tôi không xây một khóa học online có video bài giảng bạn xem rồi bỏ đó. Tôi xây một xóm chài kiểu mới — nơi bạn vừa học, vừa bán, vừa được kết nối và được tôi kèm trực tiếp.
Cụ thể, khi vào đây bạn có:
Tôi dạy đúng những gì tôi đã làm. Không copy giáo trình sách vở. Từ cách đặt tên sản phẩm đặc sản cho đúng, cách chụp ảnh bằng điện thoại mà vẫn bán được hàng, cách viết một dòng caption kể chuyện quê mình — đến cách xây hệ thống bán hàng từng bước một cho người vừa bắt đầu.
Tất cả được rút ra từ hành trình thật của tôi và LAMOSE — không bịa, không phô.
Hội viên trong Học Viện hỗ trợ nhau bán. Sản phẩm của bạn được cộng đồng biết đến, được giới thiệu, được chia sẻ trong và ngoài hệ thống. Tinh thần Givers Gain kiểu Hòn Sơn: tôi chia sẻ sản phẩm của bạn trước, rồi bạn chia sẻ của người khác — cái vòng tử tế đó lớn dần theo thời gian.
Tôi không muốn bạn vào rồi học xong rồi thôi. Tôi muốn bạn có một cộng đồng thật — những người cùng chí hướng: làm giàu tử tế, làm giàu ngay trên quê hương mình, không cần bỏ đảo bỏ làng để lên thành phố tìm cơ hội.
Vào đây, bạn không còn đơn độc nữa.
Đây là phần tôi trân trọng nhất và cũng là phần tôi đặt giới hạn rõ nhất.
Tôi sẽ kèm trực tiếp — không phải qua bài giảng ghi sẵn. Bạn có câu hỏi thật, vấn đề thật, tôi ngồi lại cùng bạn giải quyết. Nhưng tôi không nhận đại trà — vì khi ôm quá nhiều thì không kèm được ai tử tế cả.
Tôi muốn nói thẳng điều này.
Không phải ai vào cũng phù hợp. Và tôi không cố thuyết phục bạn vào nếu bạn không phải đúng người.
Học Viện Làm Giàu Quê Hương phù hợp với bạn nếu:
Còn nếu bạn chỉ muốn công thức bán hàng nhanh, muốn giàu trong ba tháng, hoặc không quan tâm gì đến chất lượng sản phẩm hay tử tế với khách hàng — thì tôi nghĩ chúng ta chưa phù hợp với nhau. Thẳng thắn vậy đó.
Tôi giữ xóm chài này nhỏ và chất — để ai vào cũng được tôi biết tên, biết sản phẩm, biết câu chuyện.

Có một chuyện nhỏ tôi nhớ mãi.
Năm đó có gia đình ngư dân trong xóm trúng mùa cá cơm — nhiều đến mức kho không kịp, không bán kịp. Thay vì ôm về nhà mình xử lý, ông ấy kêu mấy nhà xung quanh tới phụ. Phụ xong thì chia. Không ai hỏi nhiêu phần trăm. Chỉ biết là sau đó cả xóm đều có cái ăn và không ai để cá thối.
Đó không phải từ thiện. Đó là kinh doanh kiểu biển đảo — khi anh thắng, anh kéo người khác lên cùng. Vì anh biết, tới mùa sau biển động, người ta sẽ kéo anh lại.
Cái vòng đó — tôi gọi là Givers Gain kiểu Hòn Sơn.
Và đó là cái tôi muốn xây trong Học Viện này.
Tôi không bán gói hội viên qua bài viết. Tôi tin rằng quyết định lớn cần được nhìn mặt nói chuyện — ít nhất là nhìn qua màn hình.
Nên bước đầu tiên tôi mời bạn là: nhắn tin cho tôi, xin dự buổi gặp miễn phí.
Trong buổi đó, tôi sẽ:
Nếu phù hợp, chúng ta đi tiếp cùng nhau. Nếu chưa phù hợp, bạn vẫn đi về với ít nhất một góc nhìn mới về sản phẩm của mình.
Nhắn tin cho tôi ngay tại đây: inbox Giang Biển Đảo hoặc hotline 0949 444 558.
Giá gói hội viên và các điều kiện cụ thể sẽ trao đổi trực tiếp trong buổi gặp — tôi không đăng giá ở đây vì mỗi người có hoàn cảnh khác nhau, tôi muốn nói chuyện thật trước.
Và nếu bạn chưa biết tôi là ai, mời ghé:
Hải Vị Giang Sơn — đặc sản biển đảo Hòn Sơn do gia đình tôi làm
Giang Cá Tour — tour trải nghiệm “về nhà Giang chơi”Hai thứ đó là bằng chứng sống rằng tôi đã đi con đường tôi đang mời bạn đi.
Học Viện Làm Giàu Quê Hương là gì? Là cộng đồng hội viên dành cho người dân quê muốn khởi nghiệp từ đặc sản địa phương — học kiến thức thực chiến, hỗ trợ nhau bán hàng và được tôi (Lý Minh Giang — Giang Biển Đảo) kèm trực tiếp. Tinh thần: Givers Gain kiểu Hòn Sơn — vào đây bạn thuộc về một xóm chài.
Tôi có cần kinh nghiệm bán hàng online trước không? Không cần. Tôi bắt đầu từ người làm hoàn toàn offline — và tôi dạy đúng từ điểm xuất phát đó. Điều bạn cần là có sản phẩm thật từ quê hương và muốn bán tử tế.
Vào đây có phải bỏ làng lên thành phố không? Không — ngược lại. Học Viện này dành cho người muốn ở lại và làm giàu ngay trên quê mình. Đó là triết lý cốt lõi.
Tôi làm ở tỉnh khác, không phải Hòn Sơn có vào được không? Được. Học Viện không giới hạn địa lý — chỉ giới hạn tinh thần: bạn phải có sản phẩm quê thật và muốn làm nghiêm túc.
Làm sao để đăng ký? Nhắn tin (inbox) cho tôi tại facebook.com/giangbiendao hoặc gọi 0949 444 558 để xin dự buổi gặp miễn phí. Mọi thứ sẽ được trao đổi trực tiếp trong buổi đó.
Lý Minh Giang | Giang Biển Đảo — sinh sống và làm việc tại đảo Hòn Sơn hơn 30 năm, xây dựng hệ sinh thái LAMOSE.
The post Không Ai Làm Giàu Một Mình — Học Viện Làm Giàu Quê Hương Dành Cho Người Dám Ở Lại appeared first on LAMOSE – Tour Chạm Hòn Sơn | Du lịch biển đảo.
]]>